Skip to content

1

Tháng Hai 23, 2014

Những ngày tiếp theo Kiệt Sâm cùng Đề Da Lợi Á hoàng tử bọn họ du lãm Ngọc Linh Thành đồng thời an bài một ít sự tình của Thải Hồng Tháp, dù sao trong ý định tiếp theo của Kiệt Sâm, chỉ cần xong sự tình đấu giá hội hắn chuẩn bị mang theo Lạc Khố Ân đi Hỗn Loạn Lĩnh gặp phụ thân của mình cùng A Cơ Mễ Đức bọn họ.

Rốt cục sang ngày thứ năm bốn người Đề Da Lợi Á hoàng tử chuẩn bị quay về đế đô. truyện được lấy từ website tung hoanh

Vì cảm tạ Đề Da Lợi Á hoàng tử bọn họ đến cổ động, Kiệt Sâm đều tặng lễ vật cho bốn người.

Đối với ba người Kha Nhĩ Sâm, Hi Mông Tư cùng Ba Liên Đạt Nhân, Kiệt Sâm cho mỗi người cách điều chế một loại linh dược.

Ngay lúc ban đầu Kha Nhĩ Sâm bọn họ còn chưa thèm để ý, dù sao ba người bọn họ một là cao tầng Linh Dược Sư Tháp, hai người là đại sư Linh Dược Sư Viện đế quốc, đối với người khác mà nói có lẽ tìm kiếm cách điều chế linh dược là vô cùng khó khăn, nhưng đối với bọn họ mà nói cũng không quan trọng.

Nhưng khi bọn họ chứng kiến cách điều chế trong tay, ba người đều sợ ngây người, ngay lập tức trên mặt lộ ra vẻ hưng phấn cuồng nhiệt.

Kiệt Sâm cho bọn họ cách điều chế cũng không phải cách điều chế bình thường, mà giống như kiểu điều chế cải tiến bát giai trị liệu dược tề kiểu mới của Hi Mông Tư đại sư.

Kiệt Sâm đến từ đời sau, cách điều chế linh dược tề trong đầu thật sự có rất nhiều, trong đó tuyệt đại đa số đều vượt xa khỏi tri thức thời đại này, tùy tiện lấy ra một chút đều có thể làm linh dược sư điên cuồng, đương nhiên chính bởi vì như thế nên Kiệt Sâm mới không dám tùy ý đưa ra.

Mà Đề Da Lợi Á hoàng tử, Kiệt Sâm tặng một bình hoàng cấp linh dược tề thất giai.

Ngay lúc ban đầu Đề Da Lợi Á hoàng tử còn từ chối, tuy hoàng cấp linh dược tề làm các tỉnh đốc đều xem như bảo bối, nhưng hắn là hoàng tử đế quốc cũng không quá quan tâm đồ vật này.

Nhưng đợi đến khi Đề Da Lợi Á hoàng tử biết rõ công hiệu của linh dược tề, hắn liền đoạt lấy trong tay Kiệt Sâm, sau đó xem như bảo bối bỏ vào trong không gian giới chỉ của mình.

Bình hoàng cấp linh dược tề kia là Kiệt Sâm chuyên môn phối chế ra dùng tăng lên nồng độ huyết mạch trong thân thể Đề Da Lợi Á hoàng tử, có thể làm huyết mạch của hắn càng thêm tinh thuần, khi tu luyện công pháp gia tộc càng thêm thuận buồm xuôi gió, sau này muốn tăng lên cấp bậc cũng sẽ nhanh hơn.

Sau khi đưa tiễn bốn người Đề Da Lợi Á hoàng tử, Kiệt Sâm biết rõ đã tới lúc mình mang theo Lạc Khố Ân tiến về Hỗn Loạn Lĩnh.

Ngày hôm sau Kiệt Sâm an bài xong xuôi hết thảy liền cùng Lạc Khố Ân lặng yên rời khỏi Ngọc Linh Thành, bước lên con đường quay về Hỗn Loạn Lĩnh.

Hỗn Loạn Lĩnh, Tích Lan Thành.

Tích Lan Thành nằm phía đông Hỗn Loạn Lĩnh, là một trong vài tòa thành trì cỡ lớn không nhiều phía đông, cũng là một trong mấy chục tòa thành trì quy mô lớn của Hỗn Loạn Lĩnh, có vị trí địa lý cực kỳ trọng yếu.

Giờ phút này tòa thành vốn thật phồn hoa cường thịnh nhưng đã biến thành một mảnh bừa bộn, đại đội binh sĩ đang thanh lý đại lượng thi thể trong thành trì, trong cảnh hoang tàn đổ nát thê lương không ngừng có khói đặc bốc lên, máu tươi nhuộm đỏ cả mặt đất tạo cho người một loại cảm giác hoang vu thê thảm.

Những binh lính kia sắc mặt dữ tợn, không ngừng sưu tầm khắp hai bên đường, thanh âm đập phá đùng đùng vang lên bên tai không dứt, toàn bộ Tích Lan Thành biến thành một mảnh tiêu điều.

Ở vị trí cửa thành phía đông Tích Lan Thành, một nhóm trung niên nhân khí thế bưu hãn, trong người tản mát ra khí tức linh lực mạnh mẽ đang đứng, nhìn lên bầu trời phía đông.

Từ khí tức toát ra trên nhóm người kia là có thể thấy được những người này đều là hoàng linh sư thất giai, cũng là thủ lĩnh của thập tam vương quốc tham gia tấn công Hỗn Loạn Lĩnh lần này.

– Toa Lãng, khi nãy các binh sĩ đã sưu tầm qua rồi, Tích Lan Thành cũng giống như những thành trì trước kia, trước khi chúng ta phá thành đại bộ phận người đã được chuyển đi, hơn nữa rất nhiều vật phẩm quý trọng đều được mang đi, Linh Dược Sư hiệp hội cùng thành chủ phủ đều bị chuyển sạch sẽ hoàn toàn, cả một cọng lông cũng không tìm được, thật là đáng chết!

Một nam nhân bưu hãn mặt mày đỏ bừng ồm ồm mắng to.

– Hừ, dạo gần đây binh sĩ Hỗn Loạn Lĩnh cùng dân chúng càng lúc càng biết trốn tránh, một khi không địch lại thì lập tức bỏ chạy ngay cả bóng người cũng không thấy, vứt bỏ lại một tòa thành trống, thật sự là nhát như chuột!

Một trung niên nhân khác hừ lạnh lên tiếng.

– Những binh lính thì không nói gì, mấu chốt là đám hoàng linh sư của Hỗn Loạn Lĩnh, ngay từ đầu sau khi bị chúng ta đánh chết hai tên hiện tại nguyên một đám biết học khôn, một khi tình huống không đúng liền uống linh dược tề sau đó thoát ly chiến trường, hiện tại nhiều ngày như vậy ngoại trừ ban đầu đánh chết được hai tên hoàng linh sư thất giai kia, còn chưa đánh chết được thêm người nào, ngược lại bởi vì chúng ta truy kích quá sâu không cẩn thận lại bị chết hai người, thật sự là xui!

– Ha ha, dù sao chết là Thanh Thạch vương quốc Cao Đăng cùng Á Địa vương quốc Ca Địch Á, chỉ cần không phải Hải Môn vương quốc ta là được!

Nam nhân mặt đỏ cười nói, trong mắt mang theo vẻ khinh thường:

– Cao Đăng cùng Ca Địch Á kia cũng chỉ là hoàng linh sư thất giai đê cấp, vì chiến công, vì muốn bắt được thêm linh dược sư luôn liều lĩnh xông lên trước, thật sự là ngu ngốc, tuy nhân số cùng thực lực của đối phương không bằng chúng ta nhưng không phải chỉ hai hoàng linh sư thất giai đê cấp đủ khả năng đối phó, ngu ngốc xông lên không phải là đi tìm chết sao!

– Cáp Địch, đã đủ rồi, hiện tại nam vực thập tam vương quốc là một thể, ta mặc kệ Hải Môn vương quốc cùng Thanh Thạch vương quốc và Á Địa vương quốc trước kia có ân oán gì, hiện tại chúng ta đều là chiến hữu, nếu để cho ta nghe được ngươi còn nói như vậy cũng đừng trách tổng chỉ huy như ta không khách khí đối với ngươi, đem ngươi điều sang đội ngũ khác!

Đứng trước đám người là một trung niên nhân sắc mặt nghiêm túc cương nghị mặc trường bào màu vàng, trong miệng lạnh lùng lên tiếng biểu lộ đạm mạc.

Nam nhân mặt đỏ lập tức im miệng không nói tiếp, tuy hắn cùng Toa Lãng đều là hoàng linh sư thất giai cao cấp nhưng Toa Lãng là đệ tam cao thủ của đệ nhất vương quốc Địch Khắc trong thập tam vương quốc, phía trước có đệ nhất cao thủ Sử Lai Mẫu tọa trấn, tuy trên thực lực hắn không sợ Toa Lãng nhưng căn bản không dám trêu chọc người kia.

Đúng lúc này…

Xa xa trên bầu trời đột nhiên xuất hiện mấy thân ảnh màu đen nhanh như thiểm điện hướng bên này bay vút tới.

Mấy điểm đen kia ban đầu chỉ như hạt vừng nhưng sau một lát biến thành lớn hơn, tốc độ cực nhanh, chỉ thoáng chốc mấy đạo thân ảnh đã xuất hiện trước mặt mọi người.

Chứng kiến mấy người kia, mấy người đang đứng thủ hộ ngay cửa thành liền trở nên nghiêm túc, cung kính nhìn mấy thân ảnh đang bay tới kia.

– Sưu! Sưu! Sưu!

Sáu tiếng xé gió vang lên, ngay lập tức sáu người từ trên trời giáng xuống, rơi xuống trước mặt nhóm người kia, uy áp đáng sợ từ trên sáu người nọ không ngừng phóng thích, làm mười tên hoàng linh sư thất giai có loại cảm giác không thở nổi.

Đế cấp uy áp, sáu người nọ đều là đế linh sư bát giai.

– Đại nhân!

Một đám hoàng linh sư đều cung kính lên tiếng.

Sáu người kia đều gật gật đầu, sau đó một đám người đi thẳng vào Tích Lan Thành.

Một lát sau bên trong đại sảnh thành chủ phủ Tích Lan Thành, sáu người ngồi vào chỗ của mình, mà gần mười hoàng linh sư cung kính đứng ngay trung ương đại sảnh.

– Toa Lãng, tình huống bây giờ thế nào rồi?

Trong sáu gã đế linh sư, đầu lĩnh là một tráng hán khôi ngô tóc nâu xoắn, vừa ngồi xuống liền mở miệng hỏi.

– Sử Lai Mỗ đại nhân…

Trung niên nhân mặc áo vàng lúc này tiến lên một bước, cung kính lên tiếng nói:

– Trước mắt chúng tôi đem đội ngũ phân thành ba đường xuất phát, trong đó đạo quân của chúng tôi là quân chủ lực, chủ yếu là thẳng công tới Hỗn Loạn Thành, mà hai đạo còn lại thì phân biệt khuếch tán hai đầu, chủ yếu là công phá chiếm lĩnh thành trì hai bên, trước mắt ba đội ngũ xuất phát cũng rất thuận lợi, chúng ta đẩy mạnh đối phương liên tiếp bại lui, hiện tại chúng ta đang ở Tích Lan Thành, đã tiến vào được hai phần ba diện tích từ biên cảnh tới Hỗn Loạn Thành, dự tính còn cần hai mươi ngày thời gian là có thể tiến tới Hỗn Loạn Thành!

– Ân, ngươi làm rất tốt!

Sử Lai Mẫu gật gật đầu:

– Nhưng đội ngũ xuất phát còn cần nhanh hơn một chút, hai mươi ngày quá lâu, chúng ta không đợi được lâu như vậy!

– Dạ, đại nhân!

Toa Lãng cung kính đáp.

– Trong tình báo của ngươi nhắc tới tin tức Linh Thần bảo tàng, tình huống bây giờ như thế nào rồi? Là thật hay không?

Sử Lai Mỗ lại lên tiếng, mà thanh âm hắn vừa rơi xuống năm đế linh sư đến cùng hắn đều đưa ánh mắt nhìn lên người Toa Lãng.

– Đại nhân, chúng ta đã tìm hiểu qua, tin tức hoàn toàn là thật!

Toa Lãng có chút kích động:

– Tận sâu trong Vân Vụ chiểu trạch, đích thật có một địa phương tên là Tử Vong Mê Cung, sáu năm trước bát đại gia tộc Hỗn Loạn Lĩnh cùng nhau phái người tiến vào Tử Vong Mê Cung cuối cùng chỉ còn lại người của hai gia tộc đi ra, về sau lại bị thế lực khác đánh chết, sau đó thế lực kia thành lập Linh Dược Sư hiệp hội tại Hỗn Loạn Lĩnh, thống nhất Hỗn Loạn Lĩnh, chúng ta từ dư nghiệt của hai đại gia tộc kia biết được sự tình về Linh Thần bảo tàng!

– Bất quá…

Nói tới đây, chân mày Toa Lãng không khỏi nhíu lại:

– Căn cứ theo chúng ta nghe ngóng, cũng đã nhận được một tin tức kinh người, thủ lĩnh chính thức của Hỗn Loạn Lĩnh cũng không phải linh dược hoàng sư thất giai A Cơ Mễ Đức, mà là hai người tên Lôi Nặc cùng Kiệt Tư, trong đó Kiệt Tư là một thiếu niên, mà Lôi Nặc tựa hồ là người hầu của hắn, hơn nữa căn cứ theo chúng ta tìm hiểu Lôi Nặc tựa hồ đã tới cảnh giới đế linh sư bát giai, hiện tại hai người kia suốt sáu năm qua không xuất hiện trước mặt người khác, tựa hồ không có mặt tại Hỗn Loạn Lĩnh, trước mắt chúng ta còn chưa tra xét được thân phận chân thật của hai người này!

– Đây là tư liệu chuyện quan hệ tới sáu năm trước…

Toa Lãng lấy ra mấy phần tư liệu trên người đưa cho sáu gã đế linh sư.

Thân phận thật sự của Kiệt Sâm cùng Lôi Nặc thì Lôi Nặc cũng chỉ nói với A Cơ Mễ Đức bọn họ mà thôi, bởi vậy toàn bộ dân chúng Hỗn Loạn Lĩnh không biết thân phận thật sự của hai người, Toa Lãng tự nhiên không tìm hiểu được.

Mấy tên đế linh sư tiếp nhận được tư liệu đều xem thật nhanh, lập tức trong mắt chợt phát sáng lên.

– Thật sự là Linh Thần bảo tàng?

Mấy tên đế linh sư liếc nhìn nhau, trong đôi mắt mang theo vẻ kích động.

Vốn cuộc chiến của nam vực thập tam vương quốc phát động công kích Hỗn Loạn Lĩnh chỉ với ý đồ cướp đoạt tài nguyên linh dược sư mà thôi, Sử Lai Mỗ bọn hắn cũng không chuẩn bị tham dự vào cuộc chiến tranh kia, nhưng trong lúc vô tình Toa Lãng bọn hắn lại nhận được tin tình báo về bảo tàng hơn nữa còn truyền trở về vương quốc.

Sau khi biết được tin tức này đám người Sử Lai Mỗ trải qua thương thảo mới quyết định cho Toa Lãng bọn hắn mạnh mẽ công kích, dùng tốc độ nhanh nhất đánh tới Hỗn Loạn Thành, đồng thời sáu người Sử Lai Mỗ cũng đi tới tiền tuyến.

Hiện tại lấy được tin tức xác thực, bọn hắn lập tức liền kích động.

– Lôi Nặc, đế linh sư bát giai, Kiệt Tư, linh dược đại sư, thực lực không biết?

Trong miệng Sử Lai Mỗ thì thào, ngay lập tức đôi mắt bắn ra một đoàn tinh mang.

– Toa Lãng, bằng tốc độ nhanh nhất công phá Hỗn Loạn Thành, hơn nữa nhất định phải thăm dò được tin tức của Lôi Nặc cùng Kiệt Tư với Linh Thần bảo tàng, ta muốn biết rốt cục bên trong có ẩn chứa chuyện gì?

Sử Lai Mỗ lạnh lùng lên tiếng.

– Dạ!

Toa Lãng cao giọng đáp.

Lúc này đội ngũ nam vực thập tam vương quốc lại lần nữa mãnh liệt công kích về phía trước, chiếm lĩnh từng tòa thành trì, binh lâm Hỗn Loạn Thành.

Mà lúc này tận sâu trong Vân Vụ chiểu trạch, Thái Sâm tộc trưởng uống vào Khu Độc dược tề không ngừng bay nhanh trong hồng sắc độc vụ tìm kiếm.

– Rốt cục Tử Vong Mê Cung ở nơi nào? Trên bản đồ A Cơ Mễ Đức đưa cho ta nói là gần ở đây, sao ta tìm nhiều ngày như vậy vì sao vẫn không tìm được?

Ánh mắt Thái Sâm tộc trưởng đầy vẻ lo lắng, trên trán đẫm mồ hôi, linh lực lưu chuyển không ngừng bay nhanh.

Nhiều ngày như vậy mỗi lần hắn chỉ uống một ít Khu Độc dược tề, hôm nay hắn chỉ còn lại một ít, nếu còn không tìm được Tử Vong Mê Cung một khi không có Khu Độc dược tề hắn chắc chắn phải chết trong hồng sắc độc vụ nơi này.

Ngay khi trong lòng hắn đang vô cùng lo lắng…

Đột nhiên xa xa hồng sắc độc vụ tản ra, một tòa cung điện khổng lồ như một tòa thành trì ẩn hiện ngay trước mặt của hắn.

– Tử Vong Mê Cung, là Tử Vong Mê Cung!

Trong đôi mắt Thái Sâm tộc trưởng hiện lên vẻ vui mừng, sau đó nhanh như thiểm điện xông tới chỗ cung điện, tiến nhập vào biên giới Tử Vong Mê Cung.

– Lôi Nặc đại nhân!

Trong miệng Thái Sâm tộc trưởng hô to.

Ngay khi Thái Sâm vừa hô to, trên một mảnh đất trống cách hắn không xa một đạo kim sắc quang mang bỗng nhiên sáng lên, ngay lập tức hào quang thu liễm, một nam tử cao lớn toàn thân tản ra khí tức kinh người xuất hiện trong kim mang.

– Thái Sâm, sao ngươi tìm tới đây? Sao vậy, Hỗn Loạn Lĩnh xảy ra chuyện gì hay sao?

Thanh âm trầm ổn vang lên bên tai Thái Sâm tộc trưởng, người kia chính là phụ thân của Kiệt Sâm, Bá Đế Lôi Nặc!

– Lôi Nặc đại nhân!

Nhìn thấy Lôi Nặc, Thái Sâm kích động kêu lên.

Nhìn thấy bộ dáng của hắn, chân mày Lôi Nặc không khỏi nhíu lại, theo biểu hiện của Thái Sâm, hắn có thể cảm nhận được tựa hồ Hỗn Loạn Lĩnh đã xảy ra chuyện vô cùng nghiêm trọng.

Hắn đưa mắt dò hỏi nhìn lên người Thái Sâm.

– Lôi Nặc đại nhân, hiện tại Hỗn Loạn Lĩnh sắp bị thất thủ, mọi người đang cần ngài!

Thái Sâm tộc trưởng có chút nghẹn ngào lên tiếng.

– Chuyện gì xảy ra? Thái Sâm, rốt cục đã xảy ra chuyện gì?

Lôi Nặc nhíu mày dò hỏi.

– Lôi Nặc đại nhân, sự tình là thế này, hơn một năm trước sau khi ngài bế quan chưa bao lâu, nam vực thập tam vương quốc đột nhiên phát động tiến công Hỗn Loạn Lĩnh chúng ta!

Ở bên ngoài Tử Vong Mê Cung, lúc này Thái Sâm tộc trưởng đem chuyện phát sinh trong một năm nay dùng tốc độ thật nhanh kể lại cho Lôi Nặc thật chi tiết.

– Hiện tại ta đã rời khỏi Hỗn Loạn Thành được mười ngày, ta cũng không biết hiện tại tình hình Hỗn Loạn Thành thế nào rồi, không biết đội ngũ nam vực thập tam vương quốc đã tấn công tới đâu?

Trên mặt Thái Sâm tràn ngập lo lắng.

Nam vực thập tam vương quốc!

Thần sắc Lôi Nặc trong nháy mắt biến thành một mảnh lạnh như băng:

– Đi thôi, ta cũng muốn nhìn xem nam vực thập tam vương quốc rốt cục là ai cho bọn hắn lá gan dám can đảm tiến công Hỗn Loạn Lĩnh!

Lời vừa rơi xuống, Lôi Nặc bước lên một bước hướng bên ngoài kết giới Tử Vong Mê Cung đi tới, bên ngoài biên giới hồng sắc độc vụ nồng đậm gần như hóa thành chất lỏng lưu động khắp nơi, tạo cho người một loại cảm giác cực kỳ khủng bố.

– Lôi Nặc đại nhân, Khu Độc dược tề của ta không còn đủ…

Thái Sâm lấy ra bình Khu Độc dược tề, hiện tại chỉ còn lại một chút dưới đáy.

Lôi Nặc liếc nhìn bình dược tề của Thái Sâm, nói:

– Không có gì, đi theo ta, chỉ cần không rời khỏi phạm vi khống chế của ta những hồng sắc độc vụ sẽ không ảnh hưởng tới ngươi!

Lôi Nặc vừa nói, lập tức:

– Tước!

Một đạo kim sắc ba văn nhanh chóng tản mát ra ngoài, đường kính chừng trăm thước, đem Thái Sâm bao phủ bên trong, bên trong kim sắc viên cầu vô số kim hệ linh lực tung hoành, biến thành một phương thế giới.

Nếu như Kiệt Sâm có mặt tại nơi này, nhất định có thể nhìn ra Lôi Nặc phóng thích kim sắc viên cầu cũng không phải kim hệ nguyên tố kết giới của đế linh sư bát giai kim hệ bình thường mà là kiếm chi thế giới.

Lúc này được kiếm chi thế giới thủ hộ, hai người Lôi Nặc cùng Thái Sâm bay vút vào trong hồng sắc độc vụ hướng Hỗn Loạn Thành bay nhanh.

Vùng phía nam Tái Luân đế quốc.

Phía chân trời mênh mông xanh thẳm, mây trắng đọng trên thiên không, gió nhẹ chậm rãi thổi qua, từng ánh mặt trời nhu hòa xuyên thấu qua khe hở tầng mây chiếu xuống bên dưới bình nguyên, tạo cho người ta loại cảm giác vui vẻ thoải mái.

Hiện tại đã vào tháng năm, ánh mặt trời có chút chói mắt, khí hậu cuối xuân cho người một loại cảm giác thật lười nhác, thời tiết ngày càng nóng dần lên.

Tận chân trời tịch liêu đột nhiên vang lên thanh âm tiếng xé gió, hào khí bình tĩnh thoáng chốc bị đánh phá, tận phía chân trời xuất hiện hai chấm đen, một lát sau hóa thành hai đạo nhân ảnh lướt nhanh trên thiên không.

Hai người này chính là hai sư đồ Kiệt Sâm cùng Lạc Khố Ân từ Luân Đa hành tỉnh đang tiến về Hỗn Loạn Lĩnh.

Năm đó khi Kiệt Sâm đi tới Hỗn Loạn Lĩnh, là từ chư quốc tây bắc một mạch xuyên nam, xuyên qua toàn bộ vùng phía tây của Tái Luân đế quốc, cuối cùng ở phía tây Hỗn Loạn Lĩnh tiến vào Thánh Phỉ Thành.

Nhưng lần này Kiệt Sâm không dùng con đường này, hắn từ Luân Đa hành tỉnh trực tiếp hướng về phía nam, xuyên qua hai hành tỉnh khác của Tái Luân đế quốc lại xuyên qua một mảnh sơn mạch, trực tiếp đi tới phía đông Hỗn Loạn Lĩnh.

Vô luận là từ phía tây hay phía đông đi vào, mục đích của Kiệt Sâm là Hỗn Loạn Thành, bởi vậy cũng không có gì khác biệt.

Trên bầu trời, Kiệt Sâm phi hành trên thiên không, nhìn xuống những thành trì nhỏ bé bên dưới, lại nhìn núi non trùng điệp trước mắt, chợt nghiêng đầu nói với Lạc Khố Ân đi bên cạnh:

– Hiện tại chúng ta hẳn đang ở vùng phía nam Bố Mã hành tỉnh của đế quốc, ngươi nhìn tòa sơn mạch trước mặt xem, chỉ cần chúng ta đi qua đó liền tới địa phận của Hỗn Loạn Lĩnh rồi!

Nói tới đây, thần sắc Kiệt Sâm không khỏi có chút cảm khái.

Năm năm, hắn đã rời khỏi Hỗn Loạn Lĩnh năm năm thời gian, nhưng hôm nay hồi tưởng lại cảnh tượng trước kia vẫn rõ ràng hiển hiện trong đầu của hắn.

– Lướt qua rặng núi này là đi tới Hỗn Loạn Lĩnh sao? nguồn tunghoanh.com

Ở bên cạnh, trên mặt Lạc Khố Ân mang theo vẻ hưng phấn:

– Sư phụ, đến lúc đó ta có thể gặp mặt đại sư huynh rồi!

Dọc theo con đường này, Kiệt Sâm cũng đã kể lại cho Lạc Khố Ân nghe về chuyện mình cùng phụ thân từng thực hiện tại Hỗn Loạn Lĩnh, đồng thời cũng đem chuyện mình thu nhận đệ tử thứ nhất là A Cơ Mễ Đức kể lại cho Lạc Khố Ân.

Khi Lạc Khố Ân biết được mình còn một vị đại sư huynh đang ở Hỗn Loạn Lĩnh, vẫn nhớ mãi không quên, muốn gặp mặt vị đại sư huynh chỉ nghe tiếng mà chưa từng gặp mặt kia.

– Ha ha, còn chưa nhanh như vậy, lướt qua rặng núi này chúng ta chỉ có thể xem như đi tới biên cảnh đông bắc Hỗn Loạn Lĩnh, mà đại sư huynh của ngươi hẳn đang ở trung tâm Hỗn Loạn Lĩnh là Hỗn Loạn Thành, còn phải đi tới mấy ngàn dặm đường mới có thể đến Hỗn Loạn Thành, đến lúc đó ngươi có thể nhìn thấy hắn!

Kiệt Sâm cười lên tiếng:

– Bất quá lúc trước khi ta rời đi, đại sư huynh của ngươi chỉ là thiên linh sư tứ giai đê cấp, về sau bốn năm trước khi cha ta rời khỏi Hỗn Loạn Lĩnh hắn đã tấn cấp tôn linh sư lục giai trung cấp, khi đó ngươi cũng nhờ cha ta cho bình Linh Tôn dược tề tấn thăng tôn linh sư lục giai cao cấp đó sao? Hiện tại đã qua bốn năm, ngươi đã là hoàng linh sư thất giai cao cấp, đại sư huynh của ngươi không biết thực lực đã như thế nào?

Vừa nghĩ tới mình sắp gặp phụ thân cùng A Cơ Mễ Đức bọn hắn, trong nội tâm Kiệt Sâm không khỏi toát ra tia hưng phấn.

Chứng kiến bộ dáng chờ mong của Kiệt Sâm, Lạc Khố Ân không nhịn được nói:

– Sư phụ, ta nghĩ đại sư huynh nhất định sẽ không làm ngài thất vọng!

– Ha ha…

Kiệt Sâm không khỏi nở nụ cười:

– Lạc Khố Ân, ngươi là Mộc Linh Thể, đại sư huynh của ngươi về phương diện thực lực chưa hẳn có thiên phú bằng ngươi, nhưng trong phương diện linh dược học lại kinh thái tuyệt diễm, ta tin tưởng không lâu trong tương lai hắn sẽ danh chấn đại lục!

– Danh chấn đại lục? Sư phụ, đại sư huynh trong phương diện linh dược học mạnh mẽ như vậy sao?

Nhìn thấy dáng vẻ tán thưởng của Kiệt Sâm, Lạc Khố Ân không khỏi cảm thấy tò mò.

Danh chấn đại lục, đó là khái niệm gì? Thiên phú như Lạc Khố Ân cũng chỉ dám nói thanh danh hiển hách tại Tái Luân đế quốc, một linh sư muốn làm được danh chấn đại lục nhất định phải đạt tới thánh linh sư cửu giai, mà một linh dược sư ít nhất phải trở thành linh dược đế sư mới dám nói như thế.

Linh dược đế sư, đó là khái niệm gì? Toàn bộ Tái Luân đế quốc còn không có được vài người, Kiệt Sâm lại dám khẳng định như vậy làm Lạc Khố Ân hiếu kỳ không thôi, cũng có chút không phục với vị đại sư huynh chưa từng gặp mặt kia.

– Thật sự mạnh như vậy!

Kiệt Sâm nở nụ cười, nhìn qua Lạc Khố Ân:

– Như thế nào, ngươi không phục? Nói không khách khí, tạo nghệ linh dược học của đại sư huynh ngươi phóng mắt toàn bộ đại lục, cho dù không đạt tới thứ nhất cũng tuyệt đối là một trong những người cao cấp nhất!

Nói giỡn, đại đệ tử của Kiệt Sâm ở kiếp trước có thân phận là gì? Được xưng Linh Thần lịch linh dược sư ngàn năm kiệt xuất nhất, linh dược thánh sư cửu giai, người sáng lập linh dược sư nhất mạch khống chế hệ, một trong những linh dược đại sư kiệt xuất nhất trong lịch sử linh dược học, thiên phú tuyệt đối không cần phải khoa trương.

Kiếp trước sau khi A Cơ Mễ Đức tới tuổi trung niên mới cải biến được thể chất của mình, sau đó quật khởi, chỉ mấy chục năm đã trở thành linh dược thánh sư cửu giai, nhưng bởi vì tuổi tác cùng hạn chế lúc còn trẻ nên không thể tiến thêm được một bước.

Hiện tại khi hắn mới hai mươi mốt tuổi đã được Kiệt Sâm thay đổi thể chất, làm cho hắn càng quật khởi sớm hơn, Kiệt Sâm cũng không dám khẳng định đệ tử kia của hắn kiếp này thành tựu sẽ càng cao hơn bao nhiêu.

Chương 1039: Tử thành

– Sư phụ, ngươi nói thiên phú của đại sư huynh trong linh dược học là một trong những người cao cấp nhất thì ta không phản đối, nhưng muốn nói hắn đứng thứ nhất đại lục thì tuyệt đối không khả năng!

Lạc Khố Ân phản bác:

– Có sư phụ ở đây, trên đại lục còn ai dám nói hắn có thiên phú linh dược học đệ nhất đại lục?

– Nếu ai dám nói như vậy, xem ta có đánh cho hắn một trận hay không, cho dù hắn là đại sư huynh cũng không được!

Lạc Khố Ân nghiêm túc nói.

– Ha ha…

Nhìn thấy bộ dáng nghiêm trang của Lạc Khố Ân, Kiệt Sâm không nhịn được thoải mái phá lên cười.

Hắn nói A Cơ Mễ Đức có thiên phú linh dược học đứng thứ nhất đại lục, tự nhiên không nghĩ tới bản thân mình bên trong.

Kiệt Sâm không nhìn thấy ở bên cạnh Lạc Khố Ân chợt siết chặt nắm tay.

– Nếu như đại sư huynh có thể danh chấn đại lục, ta là đệ tử của sư phụ không thể khiến cho sư phụ mất mặt, danh chấn đại lục sao? Ta cũng có thể!

Trong lòng Lạc Khố Ân âm thầm thề, biểu lộ kiên quyết.

Thời gian trôi qua, Kiệt Sâm cùng Lạc Khố Ân cũng đã đi qua Bố Mã hành tỉnh của Tái Luân đế quốc, tiến nhập vào bên trong sơn mạch xen lẫn giữa Tái Luân đế quốc cùng Hỗn Loạn Lĩnh.

Trên bầu trời sơn mạch mênh mông, Kiệt Sâm cùng Lạc Khố Ân bay nhanh qua, khí tức cường đại tán dật làm một ít linh thú trong sơn mạch phủ phục, mà cự ly hai người cách biên cảnh Hỗn Loạn Lĩnh cũng càng ngày càng đến gần…

Trải qua mười ngày bay nhanh, Kiệt Sâm cùng Lạc Khố Ân ngày càng đến gần Hỗn Loạn Lĩnh, dựa theo địa đồ nhìn xem hai người chỉ cần bay qua sơn mạch trước mặt là có thể đến biên cảnh đông bắc Hỗn Loạn Lĩnh.

Rốt cục khi Kiệt Sâm cùng Lạc Khố Ân bay qua dãy núi cuối cùng, cuối tầm mắt đột nhiên hiện ra một đại bình nguyên mênh mông bát ngát, tựa như một tấm màn đen trải rộng dưới mặt đất ngay lập tức xuất hiện trong tầm mắt hai người Kiệt Sâm cùng Lạc Khố Ân.

Nhìn thấy bình nguyên màu đen cực lớn phía trước, thân hình hai người chợt khựng lại, trên mặt Kiệt Sâm hiện lên vẻ vui sướng, cuối cùng không nhịn được ngửa mặt cười to, tiếng cười như tiếng sấm vang vọng khắp bốn phương tám hướng.

– Hỗn Loạn Lĩnh, Hỗn Loạn Thành, Kiệt Sâm trở về rồi!

Nhìn gương mặt tràn đầy vẻ vui sướng của sư phụ, Lạc Khố Ân không khỏi cười cười, ánh mắt nhìn ra phía xa xa:

– Nơi này là Hỗn Loạn Lĩnh của sư phụ sao?

Hai người liếc nhau, thân ảnh lại phát động hướng tận sâu trong bình nguyên bay nhanh đi.

Sau một lúc bay tới, cuối tầm mắt hai người là một tòa thành trì, chậm rãi hiện ra.

– Sư phụ, phía trước có một tòa thành thị!

Lạc Khố Ân chỉ vào thành trì phía trước nói.

– Ân!

Kiệt Sâm gật đầu, vẻ vui sướng trên mặt còn chưa hoàn toàn tiêu tán, lên tiếng nói:

– Lạc Khố Ân, chúng ta cũng đã phi hành có một thời gian rồi, hiện tại đã là buổi chiều, hôm nay chúng ta nghỉ ngơi ở thành trì phía trước đi, thuận tiện hỏi Linh Dược Sư hiệp hội trong thành về tin tức của đại sư huynh ngươi, đợi ngày mai chúng ta đi tiếp!

– Tuy ta không biết tên của tòa thành này, nhưng năm năm trước khi ta rời đi, Linh Dược Sư hiệp hội đã trải rộng toàn bộ Hỗn Loạn Lĩnh, có khoảng mấy trăm thành trì, một tòa thành trì lớn như vậy không thể không có Linh Dược Sư hiệp hội!

– Dạ!

Lạc Khố Ân gật gật đầu.

Lúc này theo sự dẫn dắt của Kiệt Sâm, hai người tăng nhanh tốc độ phi hành, hóa thành hai đạo tàn ảnh nhanh như thiểm điện bay vút tới tòa thành phía trước.

Thành trì xa xa dần dần xuất hiện trước mắt, không qua mười phút Kiệt Sâm cùng Lạc Khố Ân đã đến bên cạnh tòa thành.

– Sư phụ, sao ta cảm giác thành trì này tựa hồ có chút không đúng?

Theo hai người đến gần, trong miệng Lạc Khố Ân đột nhiên nghi hoặc lên tiếng.

Ở bên cạnh trên mặt Kiệt Sâm cũng đã không còn vẻ vui sướng trước đó, theo cảm giác của hắn, tòa thành trước mặt không có tia sinh cơ, mà trong tầm mắt hai người cả tòa thành biến thành thê lương tang thương, không hề có chút dấu hiệu của người sống.

Đợi đến khi Kiệt Sâm cùng Lạc Khố Ân bay tới trên bầu trời tòa thành, nhìn thấy rõ ràng cảnh tượng bên trong, sắc mặt Kiệt Sâm thoáng chốc biến thành âm trầm, mà Lạc Khố Ân trừng lớn hai mắt giật mình nhìn thi thể bên dưới thành, trên đường lớn thành trì ngổn ngang lộn xộn đầy thi thể vương vãi khắp nơi.

– Chúng ta xuống dưới!

Kiệt Sâm trầm thấp lên tiếng.

– Sưu! Sưu!

Kiệt Sâm cùng Lạc Khố Ân lập tức đáp xuống đường cái trong thành.

Cảnh tượng hoang tàn khắp mọi nơi đập vào ánh mắt Kiệt Sâm, khắp nơi đổ nát thê lương, vết máu loang lổ, vô số thi thể ngã khắp nơi, có thi thể đã bị hư thối, nhưng theo tư thế tử vong mà xem trước khi chết bọn họ đã chịu thống khổ cực lớn.

– Tại đây xảy ra chuyện gì?

Nhìn một màn huyết tinh trước mặt, Lạc Khố Ân thì thào lên tiếng, trong mắt hiện vẻ không dám tin.

– Có người không?

Lạc Khố Ân lên tiếng hô to, thanh âm như sấm muốn tìm kiếm một người còn sống nào đó, cuối cùng chỉ thấy vài con kên kên bay vọt lên, tạo cảm giác hoang vu khó tả.

– Không cần gọi nữa!

Kiệt Sâm trầm thấp lên tiếng.

Trong cảm giác của Kiệt Sâm, cả tòa thành thị không còn một người sống.

Đây là một tòa tử thành!

– Chúng ta đi!

Kiệt Sâm quát khẽ, cả người phóng lên trời, Lạc Khố Ân cũng đi theo sát phía sau của hắn.

Cho dù không rõ rốt cục đã xảy ra chuyện gì, nhưng hết thảy chuyện phát sinh trong tòa thành kia làm Kiệt Sâm hiểu được tựa hồ trong những năm mình không có mặt tại Hỗn Loạn Lĩnh, đã phát sinh ra sự tình nghiêm trọng.

Ánh mắt Kiệt Sâm nhìn phía tây nam, nơi đó là Hỗn Loạn Thành.

– Phụ thân, A Cơ Mễ Đức, rốt cục Hỗn Loạn Lĩnh đã xảy ra chuyện gì? Các ngươi không sao chứ?

Trong mắt Kiệt Sâm toát ra tia lo lắng.

– Lạc Khố Ân, chúng ta đi, tăng thêm tốc độ!

Trong miệng quát khẽ, ngữ khí của Kiệt Sâm càng thêm một phần bứt thiết.

Nghe Kiệt Sâm phân phó, Lạc Khố Ân ứng tiếng, trong lòng của hắn cũng cảm thấy vô cùng lo lắng, lúc này hai người lập tức hóa thành lưu quang bay nhanh tận sâu trong Hỗn Loạn Lĩnh.

Theo hai người bay nhanh, lần lượt đi qua từng tòa thành trì, sắc mặt Kiệt Sâm càng ngày càng âm trầm.

Tử thành!

Tử thành!

Tử thành!

Trên đường đi hai người Kiệt Sâm đi qua gần mười thành trì vậy mà toàn bộ đều là tử thành, không có bóng người, không có người sống, hoàn toàn hỗn độn.

Trên đường đi, vốn thường xuyên tràn đầy thương nhân cùng mạo hiểm giả cũng không có một bóng người.

Nỗi lo lắng trong lòng Kiệt Sâm càng lúc càng chồng chất, duy nhất làm cho hắn cảm thấy an ủi chính là tuy thành trì có thi thể, nhưng số lượng không nhiều lắm, tối đa chỉ chiếm một phần nhỏ nhân khẩu của một tòa thành, nói cách khác tuyệt đại bộ phận người không thấy bóng dáng, cũng không có thi thể.

– Sưu! Sưu!

Trên bầu trời Hỗn Loạn Lĩnh, hai đạo thân ảnh nhanh như thiểm điện xé gió lướt ngang phía chân trời, ánh mặt trời chiếu sáng lên người họ, nhưng trong lòng Kiệt Sâm không hề cảm giác một tia ôn hòa.

Đột nhiên, thân hình Kiệt Sâm dừng phắt lại, con ngươi đen kịt nhìn qua một mảnh núi rừng cách đó không xa.

– Sư phụ, làm sao vậy?

Lạc Khố Ân lên tiếng.

Phía trước có một nhóm người đang đào mệnh!

Trong giọng nói Kiệt Sâm mang theo tia vui mừng.

– Có người đang chạy trốn?

Trong giọng nói Lạc Khố Ân cũng mang theo vẻ mừng rỡ.

Thật sự cảnh tượng hoang tàn vắng vẻ trên đường đi sắp làm hai người bị bức điên, hiện tại cảm giác được khí tức của người sống làm nội tâm Kiệt Sâm không nhịn được hòa hoãn lại.

– Chúng ta đi qua!

Kiệt Sâm quát khẽ, sau đó hai người hóa thành hai đọa lưu quang bay vút về phía thanh âm truyền đến.

Xa xa trong núi rừng đại lượng thân ảnh đang chạy trốn tứ tán, trong miệng phát ra tiếng thét chói tai hoảng sợ.

Những thân ảnh kia tuyệt đại bộ phận đều là dân chúng già yếu, mang theo vẻ mặt hoảng sợ không ngừng chạy trốn trong núi rừng, bên cạnh họ còn có một nhóm đại hán cầm vũ khí trong tay mang theo vẻ mặt lo lắng hộ tống.

Mà ở phái sau bọn họ đại lượng binh sĩ gương mặt dữ tợn đang chặn giết khắp bốn phía, trong miệng càn rỡ kêu to.

– Ha ha, không nghĩ tới Hắc Nham Thành vẫn còn một nhóm người giấu bên ngoài không rút khỏi, còn muốn chạy? Ha ha, đã chậm!

Trong đám binh sĩ, đầu lĩnh là một đại hán sắc mặt ngăm đen, trong tay cầm một thanh cự kiếm không ngừng chém ra từng đạo kiếm quang công thẳng tới dân chúng Hỗn Loạn Lĩnh đang không ngừng bỏ chạy thục mạng.

Theo linh lực khí tức từ trên người hắn tản mát ra, đại hán mặt đen chính là tôn linh sư lục giai.

– Tướng quân, ta nhìn thấy rồi, trong đám dân chạy nạn kia còn có một ít nữ nhân, ha ha, chờ chúng ta vượt qua, hắc hắc…

Ở phía sau của hắn có mấy chục đại hán thân thủ linh hoạt, nguyên một đám phát ra tiếng cười dâm loạn, gương mặt dữ tợn điên cuồng truy đuổi.

Trên người bọn hắn đều lộ ra linh lực khí tức cường đại, đều là một ít thiên linh sư tứ giai cùng tông linh sư ngũ giai.

– Không nghĩ tới còn chưa giữ được một canh giờ đã bị phá thành, đáng hận, những tên kia làm sao phát hiện được chúng ta chứ!

Một hán tử đầu lĩnh khôi ngô như thiết tháp đang bảo hộ dân chúng bỏ chạy trong miệng chợt phát ra thanh âm lo lắng.

– Đại ca, hiện tại chạy trốn quan trọng hơn!

Một thanh niên nam tử vội kêu lên.

– Trốn chạy để khỏi chết, trốn chạy để khỏi chết…

Nam tử thiết tháp kia nhìn dân chúng đang kêu khóc bỏ chạy, lại nhìn đám binh sĩ đang đuổi theo sau, đột nhiên dừng chân lại.

– Mọi người dừng lại, không thể tiếp tục chạy nữa!

Trên mặt đại hán hiện lên vẻ kiên quyết, quát lớn chói tai.

– Đoàn trưởng…

– Đại ca, đi nhanh a, không đi địch nhân sẽ đuổi kịp!

Nhìn thấy đại hán dừng lại, những đại hán cầm vũ khí trong tay đang bảo hộ dân chúng cũng ngừng lại, lo lắng kêu lên.

– Đuổi thì đuổi, còn chạy nữa chúng ta một người cũng đừng mong sống được, chúng ta nhất định phải ngăn cản đám súc sinh thập tam vương quốc kia mới có thể giúp dân chúng còn cơ hội sống sót!

Đại hán thiết tháp dứt khoát nhìn mấy chục huynh đệ chung quanh, trong miệng kiên quyết nói.

Trong khu núi rừng hoang vu, những đại hán còn lại đều liếc nhìn nhau, trong mắt cùng lộ vẻ kiên định.

– Mụ nội nó, trốn cái gì mà trốn, cùng bọn hắn nhất quyết tử chiến, để cho bọn hắn biết rõ người của Hỗn Loạn Lĩnh không phải kẻ hiền lành!

– Đúng, không trốn nữa, cùng lắm thì liều mạng, sợ cái rắm!

Nguyên một đám đại hán gào thét nhìn lại mấy trăm binh sĩ đang điên cuồng đuổi theo sau lưng, mấy chục đại hán vây quanh một chỗ, trong ánh mắt hiện lên vẻ liều chết.

– Ha ha, trốn đi, như thế nào không trốn rồi hả? Người Hỗn Loạn Lĩnh các ngươi không phải giỏi trốn sao?

Đại hán mặt đen cầm cự kiếm trong tay mang theo mấy trăm tướng sĩ đi tới trước mặt nhóm đại hán kia, trên mặt hiện dáng cười dữ tợn.

– Đám súc sinh nam vực thập tam vương quốc, nhất quyết tử chiến!

Đại hán thiết tháp trừng lớn đôi mắt trong miệng phát ra tiếng gào thét.

– Nhất quyết tử chiến!

– Nhất quyết tử chiến!

Phía sau hắn, mấy chục đại hán đều gào thét, máu huyết toàn thân sôi trào, linh lực cường đại không ngừng dâng lên.

– Chỉ bằng đám ô hợp các ngươi? Mấy tông linh sư, mười mấy thiên linh sư cũng dám cùng chúng ta nhất quyết tử chiến?

Đại hán mặt đen nhe răng cười nhìn mấy chục người ngăn cản trước mặt, trên mặt lộ ra dáng tươi cười khinh thường, trong nhóm người này đầu lĩnh bất quá chỉ là tông linh sư ngũ giai cao cấp, đối với tôn linh sư lục giai trung cấp như hắn mà nói căn bản không hề có chút uy hiếp.

– Bất quá nếu các ngươi đã muốn chết, như vậy hôm nay ta sẽ thành toàn các ngươi!

Đại hán mặt đen khinh thường cười cười, trên người tán dật ra linh lực khí tức kinh người, sát ý tung hoành từ trên người hắn chợt phóng thích.

Nhưng ngay khi song phương sắp phát sinh chiến đấu…

Oanh long!

Một đạo uy áp khủng bố đột nhiên bao phủ xuống, đem toàn bộ những người đang có mặt bao vây bên trong!

Khí tức tán dật đáng sợ, ngay lập tức vô luận là đám tướng sĩ thập tam vương quốc hay mấy chục đại hán của Hỗn Loạn Lĩnh đều bị áp chế, một đám người gian nan đứng thẳng, trên mặt hoảng sợ run rẩy.

Tất cả mọi người sợ hãi ngẩng đầu nhìn lên trên bầu trời.

Một thanh niên tóc đen mặc trường bào màu nâu xám cùng một thanh niên tóc nâu đang sóng vai lăng không mà đứng.

Cỗ uy áp kinh khủng kia từ trên thân hai người tán dật lan ra, đôi mắt lạnh như băng đạm mạc nhìn đám người bên dưới.

– Sưu! Sưu!

Hai người rất nhanh rơi xuống, đứng ngay giữa hai đội ngũ.

– Đã xong, hai gã hoàng linh sư!

Nhìn thấy hai người này, sắc mặt mấy chục đại hán Hỗn Loạn Lĩnh tái nhợt, ánh mắt vốn đang kiên quyết thề sống chết giờ phút này biết thành một mảnh tro tàn.

Tuy họ biết mình không phải đối thủ của đối phương, ôm tâm tình thấy chết không sờn, nhưng dù sao nếu liều lĩnh cũng có thể giết chết được đối phương không ít người, nhưng hai hoàng linh sư lạ mặt cùng xuất hiện làm trái tim đại hán thiết tháp trầm xuống tận đáy cốc.

Ở trước mặt người như vậy, cho dù bọn họ có chết hết cũng không gây thương tổn được cho đối phương, càng làm đại hán thiết tháp thêm tuyệt vọng chính là hơn ngàn phụ lão hài tử của Hắc Nham Thành cũng sẽ khó tránh khỏi cái chết.

– Hỗn Loạn Lĩnh từ lúc nào xuất hiện hai hoàng linh sư trẻ tuổi như vậy? Còn chạy tới đây?

Đối diện, trên mặt phần đông tướng sĩ nam vực thập tam vương quốc đều lộ ra thần sắc hoảng sợ, hôm nay phần đông đội ngũ đều chạy đi đuổi giết cao thủ của Hỗn Loạn Lĩnh, bọn hắn chỉ đi ra chấp hành nhiệm vụ đặc thù vừa lúc phát hiện nhóm dân chúng Hỗn Loạn Lĩnh trốn bên ngoài dã ngoại, nhưng không nghĩ tới lại đột nhiên toát ra hai gã hoàng linh sư.

Nhưng khi nhìn thấy cả hai bên đều lộ ra ánh mắt hoảng sợ, trong nội tâm song phương đều vô cùng giật mình.

Hai người đột nhiên xuất hiện căn bản không phải là người của đối phương như trong suy nghĩ của bọn hắn, đối phương cũng không biết rõ thân phận của hai người kia, vậy thì rất có thể là cao thủ đến từ bên ngoài.

– Đại nhân, tại hạ nam vực thập tam vương quốc thân vệ thống lĩnh Gia Lí!

Đại hán mặt đen vội vàng cung kính lên tiếng:

– Nam vực thập tam vương quốc Sử Lai Mỗ đại nhân, không biết đại nhân có từng nghe qua?

Nếu như đối phương không phải người của Hỗn Loạn Lĩnh, trong nội tâm đại hán mặt đen vừa buông lỏng đồng thời báo ra tên tuổi Sử Lai Mỗ mạnh nhất của thập tam vương quốc đi ra, mục đích làm cho hai hoàng linh sư không rõ lai lịch trước mặt có chỗ kiêng kỵ.

Thanh niên tóc đen thần sắc lạnh như băng, chậm rãi tiến lên hai bước, mà theo bước chân hắn di chuyển, hai đội ngũ đều vội vàng lui ra sau một bước, vô cùng cảnh giác nhìn qua hắn.

Hơi quay đầu, thanh niên tóc đen đưa mắt nhìn qua đại hán thiết tháp, cảm nhận được ánh mắt đối phương đại hán chỉ cảm thấy da đầu tê rần, nắm chặt cự kiếm run rẩy lên, hắn có thể cảm giác được nếu thanh niên thần bí kia ra tay mình không có chút cơ hội chạy trốn.

– Đại nhân, tại hạ Hỗn Loạn Lĩnh đoàn trưởng Thản Phổ Nhĩ của Cuồng Sư mạo hiểm đoàn, quân đội nam vực thập tam vương quốc hoành hành sát nhân trong Hỗn Loạn Lĩnh, kính xin đại nhân hỗ trợ xuất thủ cứu giúp, đại nhân đã đi vào Hỗn Loạn Lĩnh chắc hẳn biết rõ Hỗn Loạn Lĩnh A Cơ Mễ Đức đại nhân là một linh dược hoàng sư, chỉ cần đại nhân có thể xuất thủ cứu giúp, Hỗn Loạn Lĩnh nhất định báo đáp đại nhân thù lao thật hậu!

Đè nén nỗi sợ hãi trong lòng, Thản Phổ Nhĩ vội vàng cung kính lên tiếng, tuy với thực lực cùng địa vị của hắn căn bản không khả năng bái kiến A Cơ Mễ Đức đại nhân, nhưng ở tình thế nguy cơ trước mắt hắn cũng bất chấp nhiều như vậy.

– Nam vực thập tam vương quốc, A Cơ Mễ Đức đại nhân…

Trong miệng thanh niên tóc đen thì thào lên tiếng, ánh mắt rơi lên trên người Thản Phổ Nhĩ.

– Hiện tại A Cơ Mễ Đức thế nào rồi?

Thanh niên tóc đen bình thản lên tiếng hỏi.

Nghe câu hỏi của Kiệt Sâm, Thản Phổ Nhĩ không khỏi ngẩn ngơ, đột nhiên trong tuyệt vọng không khỏi dâng lên nỗi vui mừng, chẳng lẽ hai vị hoàng linh sư cao thủ thần bí này còn nhận ra A Cơ Mễ Đức đại nhân?

– Đại nhân, nam vực thập tam vương quốc xâm lấn Hỗn Loạn Lĩnh, hiện tại A Cơ Mễ Đức đại nhân đang ở Hỗn Loạn Thành chỉ huy dân chúng tiến hành chống cự!

Thản Phổ Nhĩ vội vàng nói.

Đối diện, vẻ mặt đại hán mặt đen Gia Lí chợt cứng lại, trong nội tâm cảm thấy một tia không ổn, phía sau hắn mấy trăm binh sĩ nam vực thập tam vương quốc kinh hãi liếc mắt nhìn nhau.

– Đại nhân, đây là chuyện giữa nam vực thập tam vương quốc cùng Hỗn Loạn Lĩnh, kính xin đừng nên nhúng tay, nam vực thập tam vương quốc Lai Duy Đặc, Ma Căn, Áo Đức Mạn, Bình Tỳ bốn vị đại nhân đều đang ở Hắc Nham Thành, ta nghĩ nếu bốn vị đại nhân biết nhất định sẽ phi thường cảm kích hai vị, hơn nữa Lai Duy Đặc cùng Ma Căn đại nhân đều là hoàng linh sư cao cấp thất giai, Áo Đức Mạn cùng Bình Tỳ đại nhân đều là trung cấp cùng đê cấp hoàng linh sư, hai vị đại nhân đều là hoàng linh sư, tin tưởng các vị nhất định sẽ có tiếng nói chung…

Trên mặt Gia Lí mang theo tia ngưng trọng, một hơi báo ra thanh danh bốn hoàng linh sư, vì sao, là muốn nhắc nhở đối phương đừng nên tùy ý nhúng tay.

– Rất có tiếng nói chung?

Đối mặt với lời cảnh cáo mơ hồ của đối phương, khóe môi Kiệt Sâm không khỏi lộ ra tia cười lạnh.

– Lạc Khố Ân, giải quyết hết bọn hắn!

Hắn nhàn nhạt nhìn lướt qua các tướng sĩ nam vực thập tam vương quốc, thanh âm lạnh băng nói.

Trải qua cuộc đối thoại đơn giản, Kiệt Sâm đã hiểu được nguyên nhân vì sao các thành trì biến thành tử thành, làm cho hắn vui mừng chính là theo lời của Thản Phổ Nhĩ có thể nghe ra A Cơ Mễ Đức bọn họ vẫn đang chống cự trong Hỗn Loạn Thành, cũng chưa xảy ra việc gì, điều này làm nội tâm Kiệt Sâm không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

– Dạ, sư phụ!

Ở bên cạnh, trong miệng Lạc Khố Ân bình thản lên tiếng, sau đó đôi mắt hiện lên hàn ý, rơi xuống trên người đám binh sĩ thập tam vương quốc.

– Không xong, trốn!

Trên mặt Gia Lí hiện lên tia kinh sợ, trong miệng gầm lên, lực lượng tôn linh sư lục giai trung cấp phóng thích, cả người bắn lên bay ra khỏi khu núi rừng, hướng Hắc Nham Thành chạy như điên.

Đối mặt hai gã hoàng linh sư hắn căn bản không hề có chút ý niệm muốn chống cự.

Theo Gia Lí gào lên, mấy trăm thủ hạ tứ giai ngũ giai sau lưng hắn đều lộ ra vẻ kinh hoảng, nguyên một đám quay người điên cuồng bay ra khỏi rừng.

– Đại nhân, ngăn lại bọn hắn, đừng cho bọn hắn trốn tới Hắc Nham Thành, để lộ tin tức đến lúc đó bị cường giả nam vực thập tam vương quốc hay biết vậy sẽ không tốt…

Thản Phổ Nhĩ cuống quýt kêu gọi Kiệt Sâm.

– Yên tâm đi, bọn hắn trốn không thoát!

Kiệt Sâm đạm mạc lên tiếng.

Theo lời Kiệt Sâm rơi xuống, cả người Lạc Khố Ân nhảy lên không trung, từng đạo linh lực tràn ngập trong cơ thể hắn, ánh mắt hắn vô cùng lãnh mạc, tay phải mạnh mẽ duỗi ra.

– Oanh!

Không khí như rung động lắc lư, kích thích từng đạo gợn sóng, một cự chưởng màu xanh cực lớn cỡ mấy chục thước ẩn hiện trong không gian.

Hư không nguyên tố thủ ấn!

Lạc Khố Ân lạnh lùng lật bàn tay chúi xuống dưới, khống chế Hư Không Nguyên Tố Thủ Ấn, nhắm ngay mấy trăm nam vực thập tam vương quốc tướng sĩ hung hăng vỗ xuống.

– Bành!

Linh lực kinh người tán dật, nguyên tố thủ ấn cực lớn ép xuống đám người đang điên cuồng chạy thục mạng, tiếng kêu thê lương thảm thiết vang lên, ngay sau đó im bặt, một thủ ấn cực lớn xuất hiện trên mặt đất nham thạch, đối mặt công kích của Lạc Khố Ân, đám tướng sĩ kia không sao ngăn cản nổi, mấy chục tướng sĩ chỉ trong một chiêu đã biến thành một đống thịt nát. nguồn truyện t u n g h o a n h . c o m

Trên bầu trời Lạc Khố Ân không ngừng huy chưởng đập xuống.

– Oanh…oanh…oanh…

Nguyên một đám hư vô nguyên tố thủ ấn màu xanh cực lớn không ngừng xuất hiện, nhanh như thiểm điện giáng xuống, tiếng kêu thảm thiết vang vọng trong phiến núi rừng, vô số cây cối sụp đổ, bụi mù tán dật đầy trời, chỉ một lát sau mấy trăm tướng sĩ thập tam vương quốc không một người trốn thoát, tất cả đều biến thành một bãi thịt nát, chỉ còn lại thân vệ thống lĩnh Gia Lí chạy trốn nhanh nhất đang sắp ra khỏi khu núi rừng.

Lạc Khố Ân lạnh lùng hướng chỗ hắn xa xa đập xuống một chưởng.

– Không…

Bên ngoài khu núi, trong nội tâm Gia Lí rống giận, trên mặt tràn đầy vẻ sợ hãi, một đạo linh lực ba động cường đại từ trên đỉnh đầu của hắn đánh úp xuống.

– Hống!

Trong miệng Gia Lí gầm lên giận dữ, trong cơn tuyệt vọng lục giai linh lực tán phát ra, tay cầm chiến đao bổ lên không, một đạo hỏa hồng sắc quang mang lập tức cuồng bạo nổ tung trên chiến đao.

– Phanh!

Xa xa một cỗ lực lượng mạnh mẽ truyền đến, Gia Lí lộ ra ánh mắt tuyệt vọng khó thể tin nổi, hợp kim chiến đao trong nháy mắt rách nát, sau một khắc toàn thân hắn vỡ tung ra, biến thành thịt nát văng đầy nghiền sâu vào bên trong lòng đất.

– Một đám đồ tể, chết chưa hết tội!

Nhìn thi thể hóa thành thịt nát, trong miệng Lạc Khố Ân lạnh lùng lên tiếng, thân hình chậm rãi đáp xuống bên cạnh Kiệt Sâm.

Trước đó nhìn thấy gần mười tòa tử thành làm Lạc Khố Ân đối với nam vực thập tam vương quốc binh sĩ tràn đầy chán ghét cùng sát ý.

Nhìn qua một màn giết chóc huyết tinh trước mắt, Thản Phổ Nhĩ cùng các đội viên đều trợn mắt há hốc mồm, thật lâu nói không ra lời.

Không tới một phút thời gian, mấy trăm tứ giai thiên linh sư cùng tông linh sư ngũ giai cùng Gia Lí tôn linh sư trung cấp không chút khó khăn đã bị nghiền sát.

Thực lực khủng bố như thế làm tất cả mọi người cảm thấy vô cùng rung động!

Đa tạ hai vị đại nhân xuất thủ cứu giúp, tại hạ vô cùng cảm kích, không biết tục danh của hai vị đại nhân là…?

Sau thoáng kinh hãi, Thản Phổ Nhĩ phục hồi lại tinh thần, vội vàng chắp tay nói với Kiệt Sâm cùng Lạc Khố Ân.

– Không cần khách khí!

Kiệt Sâm trầm thấp lên tiếng:

– Ở trong Hỗn Loạn Lĩnh, tên của ta hẳn là…

Ánh mắt Kiệt Sâm nhìn về phía chân trời, như đang lâm vào trong hồi ức, từ trong miệng nhẹ nhàng phun ra hai chữ:

– Kiệt Tư!

– Kiệt Tư? Sao ta lại có cảm giác quen tai như vậy?

Trong nội tâm Thản Phổ Nhĩ thầm nói, hắn lắc đầu bỏ qua ý niệm này, lập tức lên tiếng nói:

– Đa tạ Kiệt Tư đại nhân xuất thủ cứu giúp, dân chúng Hắc Nham Thành vô cùng cảm kích, ân cứu mạng của đại nhân tại hạ nhất định sẽ bẩm báo với A Cơ Mễ Đức đại nhân, chỉ cần hai vị đại nhân đến Hỗn Loạn Thành…

Trong miệng Thản Phổ Nhĩ thành khẩn lên tiếng, đang nói nói, đột nhiên Thản Phổ Nhĩ nghĩ tới điều gì, thanh âm dừng phắt lại, lập tức ngẩng đầu, trong ánh mắt mang theo vẻ khó thể tin nhìn qua Kiệt Sâm.

– Tóc dài màu đen, Kiệt Tư, Kiệt Tư, ngươi…ngươi…ngươi là Kiệt Tư đại nhân?

Trong cơn khiếp sợ xen lẫn thanh âm không dám tin tưởng, Thản Phổ Nhĩ bật thốt lên, gương mặt hắn trợn mắt há hốc, mà mấy chục huynh đệ của Cuồng Sư mạo hiểm đoàn đứng phía sau thần sắc cũng biến thành ngây ngốc.

Kiệt Tư? Một cái tên suốt năm năm đã dần dần bị quên mất, cho tới giờ khắc này khi nghe Thản Phổ Nhĩ nhắc tới có một ít người nhớ tới chuyện phát sinh hơn năm năm trước mới đột nhiên bật nhớ ra.

Từng ánh mắt ngây ngốc nhìn thanh niên áo nâu xám sắc mặt kiên nghị phía trước, ngay lập tức ánh mắt mọi người nhìn lên mái tóc dài màu đen, sau lưng đeo hắc sắc trọng kiếm, giờ khắc này gương mặt kia có thêm vài phần thành thục, cùng tên tuổi nổi danh năm năm trước tại Hỗn Loạn Lĩnh chậm rãi trùng hợp…

– Tóc dài màu đen, hắc sắc trọng kiếm, còn có độ tuổi này…Kiệt Tư đại nhân, ngươi thật là Kiệt Tư đại nhân sao?

Trong miệng Thản Phổ Nhĩ lẩm bẩm, ánh mắt nhìn Kiệt Sâm không cách nào tin tưởng, nghẹn ngào hỏi.

Nhìn qua vẻ khiếp sợ trên mặt mọi người, Kiệt Sâm cười cười, nói:

– Nếu như ngươi muốn nói tới Hỗn Loạn Lĩnh Khang Tư gia tộc Kiệt Tư, chính là ta!

Nhìn thấy Kiệt Sâm gật đầu, đám người Thản Phổ Nhĩ ngây ra.

Kiệt Tư, trong vài năm nay cơ hồ toàn bộ Hỗn Loạn Lĩnh đều từng nghe danh, năm đó Kiệt Tư cùng Lôi hai người đến Hỗn Loạn Thành dùng tư thái cường thế chém giết Văn Sâm Đặc, Khắc Lạp Lạp, Đới Mỗ Lặc, Hách Bá Đặc bốn hoàng linh sư, làm thanh danh hai người đã truyền khắp toàn bộ Hỗn Loạn Lĩnh, trở thành một truyền thuyết.

Toàn bộ dân chúng Hỗn Loạn Lĩnh đều biết rõ nếu như không có hai người kia, chỉ sợ Hỗn Loạn Lĩnh vẫn còn hoàn toàn rối loạn, không phải do Khang Tư gia tộc, Bắc Nguyên gia tộc cùng Cư Lí gia tộc thống lĩnh, mà trọng yếu hơn chính là tuy hiện tại người đứng đầu Hỗn Loạn Lĩnh là A Cơ Mễ Đức cấp bậc linh dược hoàng sư thất giai, nhưng trên thực tế hội trưởng Linh Dược Sư hiệp hội, tổ chức lớn nhất Hỗn Loạn Lĩnh mới chính là Kiệt Tư.

A Cơ Mễ Đức chỉ là chấp hành hội trưởng!

Vốn Hỗn Loạn Lĩnh rối loạn không sao chịu nổi, quanh năm chiến hỏa không ngớt, dân chúng lầm than.

Nhưng bởi vì Linh Dược Sư hiệp hội xuất hiện, làm Hỗn Loạn Lĩnh từ trong chiến hỏa tiến nhập hòa bình, nhân dân sinh hoạt ngày càng tốt hơn, bởi vậy từng dân chúng trong Hỗn Loạn Lĩnh đối với Linh Dược Sư hiệp hội đều xuất từ nội tâm tôn kính, mà đồng dạng đối với người thành lập Linh Dược Sư hiệp hội cũng vô cùng tôn sùng, là thần tượng trong lòng của họ, thậm chí trở thành thần thoại.

Hơn nữa từng linh dược sư gia nhập hiệp hội đều được tuyên truyền công tích sáng lập hiệp hội của Kiệt Sâm năm đó, đồng thời những linh dược sư kia hướng danh nghĩa hội trưởng Kiệt Tư tuyên thệ, mà từng thành chủ của các thành trì trong Hỗn Loạn Lĩnh đều tuyên thệ thuần phục Kiệt Tư đại nhân.

Bởi vậy tuy Kiệt Sâm đã rời khỏi Hỗn Loạn Linh năm năm thời gian, nhưng danh tiếng cũng không hề biến mất mà chỉ theo sự mở rộng của Linh Dược Sư hiệp hội trở thành đứng đầu Hỗn Loạn Lĩnh, là thần tượng trong ý nghĩ của vô số người, chẳng khác gì cứu thế chủ. nguồn truyện t u n g h o a n h . c o m

– Phốc thông…

Trong ánh mắt kinh ngạc của Kiệt Sâm cùng Lạc Khố Ân, Thản Phổ Nhĩ cùng mấy chục huynh đệ sau lưng hắn vội vàng quỳ xuống trước mặt hai người.

– Kiệt Tư đại nhân, ngươi…ngươi…rốt cục trở về rồi…

Trong đôi mắt Thản Phổ Nhĩ tràn đầy kích động, cả người nghẹn ngào lên tiếng, đôi mắt đối mặt tử vong vẫn luôn kiên nghị không chút nào biến sắc hiện tại lại đỏ lên, trong mắt như chảy ra nước mắt.

Thản Phổ Nhĩ là đoàn trưởng Cuồng Sư mạo hiểm đoàn đương nhiên cũng được nghe qua sự tích của Kiệt Sâm, cũng đã xem hắn trở thành thần tượng, hôm nay nhân vật thần thoại của Hỗn Loạn Lĩnh thật sự xuất hiện ngay trước mặt của hắn, làm nội tâm Thản Phổ Nhĩ tràn đầy kích động.

Đặc biệt trong thời khắc biến động này, nam vực thập tam vương quốc xâm lấn Hỗn Loạn Lĩnh, dân chúng rơi vào cảnh lầm than, Thản Phổ Nhĩ bọn hắn thiếu chút nữa rơi vào tử vong, Kiệt Sâm xuất hiện cứu tính mạng của bọn họ, làm tâm linh bọn họ rung động lớn lao.

– Các ngươi đứng lên đi, không nghĩ tới năm năm không trở về vẫn còn người nhớ rõ ta!

Nhìn qua biểu lộ kích động của đám người Thản Phổ Nhĩ, Kiệt Sâm vung tay, một cỗ lực lượng vô hình liền nâng nhóm người kia đứng dậy.

– Thản Phổ Nhĩ, rốt cục Hỗn Loạn Lĩnh đã xảy ra chuyện gì, vì sao trên đường đi ta nhìn thấy gần mười tòa thành thị đều không còn một người sống?

Nghĩ tới cảnh tượng mình đã nhìn thấy, Kiệt Sâm trầm mặc hỏi thăm.

– Kiệt Tư đại nhân, ngươi không biết…

Lúc này Thản Phổ Nhĩ liền đem chuyện xảy ra hơn một năm nay, nam vực thập tam vương quốc xua binh tấn công Hỗn Loạn Lĩnh đơn giản kể lại một lần với Kiệt Sâm.

– Hiện tại nam vực thập tam vương quốc chia thành ba đường, trong đó đội ngũ cường đại nhất trực tiếp đi tới Hỗn Loạn Thành, hai đội ngũ còn lại phân ra quét sạch từng thành trì, Gia Lí khi nãy thuộc về đội ngũ phía bắc đang càn quét chúng ta…

– Chúng ta đều là dân chúng Hắc Nham Thành, tuy các đại thành phía bắc đều đã lui lại, nhưng bởi vì nhân số quá nhiều hơn nữa đội ngũ nam vực thập tam vương quốc đột nhiên đẩy mạnh tấn công, tốc độ quá nhanh, chúng ta mang theo một bộ phận người già lẫn hài tử nữ nhân không kịp lui lại, đành núp tại đây, thật không nghĩ tới vẫn bị bộ đội của nam vực thập tam vương quốc tìm được…

– Đúng rồi…

Đang nói chuyện Thản Phổ Nhĩ đột nhiên chấn động toàn thân, kích động kêu lên:

– Kiệt Tư đại nhân, sáng hôm nay đội ngũ phía bắc của nam vực thập tam vương quốc bắt đầu công kích Hắc Nham Thành, đội ngũ Hỗn Loạn Lĩnh đã bị đánh tan, Khang Tư gia tộc Địch Á Tư đại nhân cùng Bỉ Lợi Thì đại nhân đang bị bốn hoàng linh sư của bọn hắn đuổi giết, Kiệt Tư đại nhân mau nhanh đi cứu Địch Á Tư đại nhân bọn họ, đi trễ sẽ muộn…

– Địch Á Tư cùng Bỉ Lợi Thì?

Nghe được hai tên này, Kiệt Sâm khẽ giật mình, sắc mặt đột nhiên trầm xuống.

– Vậy các ngươi?

Kiệt Sâm lên tiếng hỏi.

Kiệt Tư đại nhân không cần lo cho chúng tôi, ngài giết chết Gia Lí kia là đã không còn nguy hiểm, đại bộ đội nam vực thập tam vương quốc đang ở Hắc Nham Thành, căn bản không quản được tới đây, chúng tôi chỉ cần thối lui tới tòa thành trì kế tiếp sẽ an toàn, ngài mau nhanh cứu Địch Á Tư đại nhân bọn họ…

Thản Phổ Nhĩ lo lắng lên tiếng.

Kiệt Sâm cùng Lạc Khố Ân liếc nhìn nhau.

– Sưu! Sưu!

Hai người lập tức hóa thành hai đạo lưu quang biến mất phía chân trời.

– Kiệt Tư đại nhân đã trở về, Hỗn Loạn Lĩnh rốt cục đã được cứu!

Nhìn thân ảnh Kiệt Sâm cùng Lạc Khố Ân biến mất phía chân trời, trong núi rừng nhóm người Thản Phổ Nhĩ liếc mắt nhìn nhau, trong đôi mắt đều tràn đầy kích động.

Hắc Nham Thành giờ phút này đã biến thành một mảnh hỗn độn, hỏa diễm đốt cháy khắp nơi, khói đen không ngừng bốc cao, thanh âm tiếng kêu rên vang thành một mảnh hỗn loạn.

Ngay cửa thành tây Hắc Nham Thành càng thêm rối loạn, bộ đội thuộc Hỗn Loạn Lĩnh không ngừng thối lui ra sau, mà bộ đội của nam vực thập tam vương quốc không ngừng đuổi giết, vô số thi thể ngã vào trong vũng máu, huyết tinh mà thảm thiết.

Cách đó không xa trên bầu trời, bốn gã hoàng linh sư nam vực thập tam vương quốc vẫn vây quanh hai người, song phương chém giết lẫn nhau, trong đó hai người bị vây không ngừng gào thét liên tục, trường kiếm không ngừng xuất ra linh lực kinh người, toàn thân tản ra khí tức cường đại muốn bức khai đối thủ nhưng làm thế nào cũng không thể thoát khỏi vòng vây.

– Hai vị, ta khuyên các ngươi một câu, không nên tiếp tục làm ra chống cự vô vị làm gì, sớm đầu hàng đi, tuy các ngươi uống linh dược tề làm chúng ta nhất thời không cách nào giết chết các ngươi, nhưng các ngươi nên biết bị bốn người chúng ta vây khốn các ngươi cũng không cách nào đào thoát, đến lúc đó một khi công hiệu linh dược tề thối lui hai người các ngươi căn bản không phải là đối thủ của chúng ta!

Trên bầu trời lão giả mặc trường bào màu xanh mũi ưng, trong tay vung vẩy một thanh trường kiếm lạnh lùng lên tiếng.

Người này là cao thủ thứ hai của Tiệp Ba vương quốc, hoàng linh sư thất giai phong hệ cao cấp Ma Căn.

– Hoàn toàn chính xác, đầu hàng đi, còn tiếp tục chiến đấu các ngươi chỉ có thể vẫn lạc, chỉ cần các ngươi chủ động đầu hàng ta cam đoan có thể lưu mạng sống cho các ngươi!

Một trung niên nhân cường tráng cũng lên tiếng, trong tay hắn vung vẩy một cây búa lớn, thổ hoàng sắc linh lực cường đại không ngừng nhộn nhạo trên người hắn, tản mát ra uy thế kinh người.

Người này là đệ nhất cao thủ Bắc Địch vương quốc hoàng linh sư thất giai thổ hệ cao cấp Lai Duy Đặc.

– Muốn ta đầu hàng?

Địch Á Tư đại trưởng lão toàn thân tản ra hỏa diễm trầm thấp rít lên, đôi mắt hắn nhìn chằm chằm vào đối phương.

– Ngươi đi chết đi!

Trong miệng Địch Á Tư đại trưởng lão gào thét một tiếng, cả người trong nháy mắt hóa thành một đạo hỏa diễm thiêu đốt hừng hực, hướng đại hán cường tráng kia phóng tới.

Đối mặt công kích của Địch Á Tư đại trưởng lão, trên mặt đại hán cường tráng nổi lên vẻ tươi cười khinh thường, thổ nguyên tố linh lực chấn động, búa lớn màu đen trong tay nhắm ngay Địch Á Tư hung hăng chém xuống, búa lớn lướt qua không gian chấn rung thành từng đạo gợn sóng.

– Oanh!

Búa lớn cùng Địch Á Tư đại trưởng lão lập tức đụng vào cùng một chỗ, linh lực đáng sợ thoáng chốc tán dật ra, phát ra tiếng oanh minh cực lớn, thổ nguyên tố linh lực cùng hỏa nguyên tố linh lực không ngừng va chạm nhau trong hư không, hai thân ảnh nhanh như thiểm điện bật lui ra.

– Đúng là lão bất tử, uống vào linh dược tề rồi thực lực lại tăng nhiều như vậy!

Đại hán cường tráng quơ quơ hai tay có chút chết lặng ngăn chặn linh lực cuồn cuộn trong thân thể, trong miệng hừ lạnh lên tiếng.

Đối diện thần sắc Địch Á Tư lạnh lùng, không hề có vẻ gì không ổn, hiển nhiên trong giao phong vừa rồi hắn thoáng chiếm được chút ít thượng phong.

– Làm sao bây giờ?

Nhưng hiện tại trong lòng hắn đang tràn ngập lo lắng.

Hắn chỉ là một hoàng linh sư trung cấp thất giai, sở dĩ có thể cùng hoàng linh sư cao cấp chiến đấu ngang tay là vì uống vào linh dược tề của A Đức Mễ Tư giao cho, nhưng công hiệu linh dược tề không phải là vô tận, một khi công hiệu biến mất hắn căn bản không ngăn cản được mấy lần công kích của người kia.

– Đáng giận, không thể tiếp tục như vậy, một khi công hiệu linh dược tề biến mất ta cùng Bỉ Lợi Thì chỉ còn con đường chết!

Địch Á Tư nhìn khắp chung quanh bốn người đang vây công mình cùng Bỉ Lợi Thì, cắn chặt răng.

– Bỉ Lợi Thì, chúng ta cùng nhau lao ra, đi theo đằng sau ta, nhớ kỹ sau khi thoát khỏi vòng vây, hướng Hỗn Loạn Thành mà chạy!

Địch Á Tư đại trưởng lão truyền âm nói.

– Không được, Địch Á Tư đại trưởng lão, để ta ngăn lại bọn hắn, ngươi chạy đi, thực lực của ngươi mạnh hơn ta, càng có hi vọng chạy thoát!

Bỉ Lợi Thì cũng truyền âm nói.

– Bậy bạ!

Địch Á Tư khẩn trương nhìn bốn người vây quanh, phẫn nộ truyền âm nói:

– Nếu như có thể chạy thoát ta đã sớm chạy rồi, bọn hắn có hai hoàng linh sư cao cấp, còn một trung cấp cùng một đê cấp, tuy ngươi uống linh dược tề của A Cơ Mễ Đức đạt tới cao cấp, nhưng căn bản không ngăn cản được bốn người bọn hắn vây công, rất nhanh sẽ bị đánh chết, đến lúc đó cho dù ta chạy được một khoảng cách nhưng Ma Căn là phong hệ hoàng linh sư, tốc độ còn nhanh hơn ta, rất dễ dàng sẽ đuổi theo kịp ta, đến lúc đó cả hai chúng ta không ai trốn thoát!

– Mà để ta ngăn cản bọn hắn thì khác, ta uống linh dược tề đã đạt tới đỉnh phong, hoàn toàn có thể ngăn chặn Ma Căn cùng Lai Duy Đặc, đến lúc đó ngươi hoàn toàn có thể chạy thoát!

– Nhớ kỹ, cơ hội chỉ có một lần, ta biết rõ ngươi không muốn rời đi một mình, nhưng Hỗn Loạn Lĩnh đã tới thời khắc mấu chốt nhất, bất luận là hoàng linh sư nào cũng vô cùng trân quý, ngàn vạn lần không thể hi sinh vô vị!

Địch Á Tư lạnh lùng truyền âm, ngay lập tức không đợi Bỉ Lợi Thì đáp lời cả người chợt xông tới.

– Hống…

Trong miệng hắn phát ra tiếng gào thét phẫn nộ, một cỗ linh lực khí tức ngập trời thoáng chốc bộc phát, trên người Địch Á Tư hừng hực hỏa diễm, cả người giống như biến thành hỏa diễm chiến thần.

Giờ khắc này Địch Á Tư đem toàn bộ lực lượng trong thân thể điên cuồng đề cao tới mức lớn nhất.

Trong lúc nhất thời độ ấm trên không lập tức tăng cao lên mấy chục độ, mà không khí bên cạnh Địch Á Tư càng vặn vẹo bốc cháy lên.

– Địch Á Tư này điên rồi phải không?

Sắc mặt Ma Căn cùng Lai Duy Đặc đều biến đổi, thần sắc tràn đầy ngưng trọng, bọn hắn có thể cảm nhận được Địch Á Tư đang không ngừng thiêu đốt tinh hoa sinh mạng trong thân thể chính mình.

– Chết cho ta!

Trong miệng Địch Á Tư gào thét, trường kiếm dâng cao hỏa diễm, vô số hỏa hệ nguyên tố lập tức ngưng tụ trong không gian, tạo thành một thanh hỏa diễm cự kiếm nhắm ngay Lai Duy Đặc hung hăng chém tới.

– Oanh!

Hư không run rẩy dưới một kiếm kia, đối mặt một kiếm liều lĩnh của Địch Á Tư, sắc mặt Lai Duy Đặc thoáng chốc thay đổi.

– Ông!

 

From → Uncategorized

Để lại phản hồi

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: