Skip to content

Chương 2341: Nam tử đeo mặt nạ

Tháng Năm 7, 2013

“Mặc Linh Thánh Thuyền quả thật dễ làm người khác chú ý, đến khi bắt đầu tiến vào địa phận Huyết Cốt Môn thì ta sẽ thu hồi nó lại. Sau khi đến Huyết Hạc Thành thì ngươi hãy tạm thời tách ra để điều tra manh mối bản thể của mình đi. Đến lúc đó ta sẽ giao cho ngươi hai con khôi lỗi cấp Hợp Thể làm hộ vệ, chỉ cần không gặp phải tồn tại Đại Thừa Kỳ thiết nghĩ cũng đủ để bảo vệ ngươi bình an vô sự.” Hàn Lập sau khi suy nghĩ một chút thì gật đầu nói.

“ Đa tạ tiền bối ban ơn, thiếp thân nhất định sẽ mau chóng tìm được manh mối liên quan.” Huyết Phách nghe thấy vậy thì vui vẻ nói.

“ Ta và đạo hữu xem như rất có duyên phận, chuyện nhỏ như vậy cũng không tính toán làm gì.” Hàn Lập khoát tay áo nói.

Hơn một tháng sau, đám người Hàn Lập cuối cùng cũng tiến vào phạm vi thế lực của Huyết Cốt Môn.

Bọn hắn liền thu Mặc Linh Thánh Thuyền lại, sau đó thay đổi một chiếc Phi Xa màu đen tầm thường , dùng vài con khôi lỗi sói kéo ở phía trước, tiếp tục tiến về phía trước.

Hành trình kế tiếp bình an vô sự.

Hai tháng sau đám người Hàn Lập rốt cuộc xuất hiện trước một tòa thành lớn màu đỏ như máu.

Kiến trúc tòa thành vô cùng kì lạ, hai bên thành trì có hai hồ nước màu lam nhạt, phía trước mặt đám người Hàn Lập là một bức tường thành lồi ra một mảng lớn thật dài cùng hướng với cổng thành , hình thành một cái trấn nhỏ trông giống như Ủng thành ( tòa thành nhỏ ở ngoài cổng thành ) .

Tại phía trên tường thành, mơ hồ có một ít về sỹ mặc áo giáp đỏ như máu tuần tra qua lại.

Ở gần cửa thành, một số dị tộc nhân của Huyết Thiên đại lục đều dừng độn quang lại một cách trật tự trước cổng thành, sau đó giao cho vệ sĩ ở cửa thành một ít linh thạch rồi mới tiến vào trong.

“Hàn tiền bối, Huyết Hạc Thành đối với Huyết Cốt Môn cũng được xem là một trong những thành trì quan trọng, thành này có vài loại sản vật đặc trưng đối với tu luyện giả cấp trung và cấp cao có tác dụng lớn, cho nên Huyết Cốt Môn quanh năm đều cho đóng một lực lượng quân tinh nhuệ tại đây. Còn có một gã Thái Thượng Trưởng Lão Đại Thừa Kỳ thường xuyên ẩn cư tại trong thành. Người bình thường căn bản không dám gây sự ở tại đây , cho nên thành này cũng tương đối yên ổn. Nhưng tiêu dùng ở đây lại đắt đỏ hơn hẳn những thành trì bình thường, nếu như muốn ở lại lâu dài trong thành này thì buộc phải nộp mốt số lượng linh thạch nhất định.” Ở trên phi xa Huyết Phách đang cung kính giải thích một chút về thành này cho Hàn Lập.

“ Dọc đường đi , ta cũng thấy một số đệ tử Huyết Cốt Môn. Tu vi thì không nói đến, nhưng trên người mấy tên đệ tử của tông này đều toát ra một loại hung sát khí, công pháp tu luyện quả nhiên là bá đạo dị thường. Không trách tông này có thể bài danh trong mấy tông lớn của Huyết Đạo tông môn tại Huyết Thiên đại lục, còn có thể xây dựng thành trì thật lớn như thế này. Hơn nữa Huyết Hạc Thành này lại nằm trong mấy mảnh sơn mạch khổng lồ, lại là một nút giao thông trọng yếu nên trong thành chắc hẳn cũng không ít người ngoại lai đâu.” Hàn Lập sớm đem thần niệm quét qua khu vực xung quanh của Huyết Hạc Thành,trong lòng hiểu rõ nói.

“ Tiền bối minh giám, nếu như không có thay đổi quá lớn, thành này đúng là do tu luyện giả đến từ bên ngoài làm chủ. Chẳng qua những sản nghiệp cỡ lớn trong thành hơn phân nửa đều thuộc về Huyết Cốt Môn, những người khác có khả năng xây dựng sản nghiệp tại thành này đa số cũng là có những thế lực lớn chống lưng. Thành này còn thường xuyên xuất hiện một số người có thân phận quỷ dị, cũng ẩn cư quanh năm trong thành.” Huyết Phách sau khi lo nghĩ một chút thì trả lời.

“ Thành này quả thật là rồng rắn lẫn lộn. Huyết Cốt Môn cứ mặc kệ không hỏi đến những người có lai lịch không rõ này sao?” Hàn Lập cười nhẹ, hỏi.

“ Huyết Hạc Thành được xem như là một trong những thành trì lớn tương đối tự do tại Huyết Thiên Đại Lục.Trừ khi thực sự có người ở trong thành mạnh mẽ ra tay, ảnh hưởng đến những người khác, hoặc đến đúng kỳ hạn thu linh thạch, còn bình thường thì Huyết Cốt Môn sẽ không quản bất cứ chuyện gì. Cũng vì nguyên do này mà Huyết Hạc Thành mới có thể thịnh vượng trong nhiều năm như vậy. Mặc khác, trong thành cũng có thiết lập mấy cái đấu trường , một số người có ân oán muốn giải quyết đều có thể phân cao thấp hoặc sinh tử chiến tại những đấu trường này. “ Huyết Phách cười khổ một tiếng, nói.

“ Thì ra là thế, ta đại khái hiểu được Huyết Hạc Thành là một chỗ như thế nào rồi. Huyết đạo hữu, ngươi có muốn cùng ta tiến vào thành không?” Hàn Lập suy nghĩ một chút rồi gật đầu, hỏi ngược lại một câu.

“ Vãn bối sẽ không vào! Dựa theo dấu hiệu bản thể lưu lại trước kia, hẳn là nàng đã tiến vào khu vực phụ cận Vạn Nguyệt sơn mạch rồi.Ta muốn trực tiếp đi đến sơn mạch này tìm kiếm manh mối còn lưu lại.” Huyết Phách hơi khom người nghiêm nghị nói.

“Ngươi đã có ý định như vậy thì trước tiên cứ hành động một mình đi. Trong khoảng thời gian này ta cũng sẽ tìm kiếm hai nơi khác có tế đàn Thượng cổ xung quanh thành. Ngươi hãy cầm lấy cái truyền âm phù này, nếu là có phát hiện gì hoặc gặp nguy hiểm thì đốt tấm phù này, ta sẽ cảm ứng được và đến ngay lập tức.” Cánh tay Hàn Lập đảo một vòng liền xuất hiện một tấm phù lục màu vàng kim nhạt rồi ném qua.

“ Đa tạ tiền bối , có tấm phù này thì vãn bối có thể hoàn toàn yên tâm rồi.” Huyết Phách hai mắt sáng ngời , vội vàng cầm chắc tấm phù rồi cảm kích nói.

Sau đó nàng này vén áo thi lễ với Hàn Lập rồi hóa thành một đoàn ánh sáng bay ra khỏi phi xa.

Hàn Lập ngồi trên phi xa nhìn theo đoàn ánh sáng cho đến khi biến mất hoàn toàn, một tay nhẹ nhàng điểm một cái ,thúc dục phi xa bay thật nhanh thẳng đến đại thành .

Trước cửa thành lúc này đã có bảy tám tên dị tộc Huyết Thiên đang xếp hàng giao linh thạch để vào trong thành.

Nhưng trong lúc tiến vào thành thì đều bị những tên vệ sĩ hỏi han ít nhiều một số vấn đề về lai lịch của những người này cùng ý định lưu lại bao lâu ở Huyết Hạc Thành.

Những người Huyết Thiên muốn tiến vào trong thành đều thành thật trả lời nhưng mà thật giả thì chắc chỉ có trời mới biết.

Những vệ sĩ Huyết Cốt Môn cũng không để ý lắm, ghi chép lại những tin tức này rồi giao cho mỗi người một cái thiết bài ( lệnh bài bằng sắt), sau đó cho bọn họ vào thành.

Đến phiên Hàn Lập , Hoa Thạch lão tổ không đổi sắc mặt tiến lên một bước , thả ra một chút khí tức Hợp Thể Kỳ, tay cầm một khối linh thạch bậc trung vứt qua, lạnh lùng nói :

“ Ba người, linh thạch còn thừa không cần thối lại.”

Hơn mười tên vệ sĩ huyết giáp trước cổng tu vi cao nhất cũng chỉ là Nguyên anh kỳ, bị linh áp của Hoa Thạch lão tổ áp xuống, liền cảm thấy hô hấp không thông, bị bức lùi lại liên tiếp vài bước , trên mặt tức thì biểu lộ ra sự hoảng sợ.

Tên vệ sĩ cầm đầu sau khi nhận lấy linh thạch cũng không còn dám mở miệng ra hỏi gì nữa, vội vàng đưa ra ba cái thiết bài giao cho ba người Hàn Lập sau đó cung kính lùi qua một bên.

Ba người Hàn Lập ngông nghênh tiêu sái tiến vào cửa thành.

“Khí tức mạnh như thế, chắc chắn là tiền bối Hợp Thể Kỳ. Kỳ quái thật, tính cả vị này nữa thì trong tháng này tồn tại Hợp Thể kỳ tiến vào thành cũng sắp hơn ba mươi người rồi.” Tên vệ sĩ cầm đầu sau khi thấy đám người Hàn Lập đi xa rồi, mới thở dài ra một hơi , đưa tay vuốt mồ hôi lạnh trên trán, nói.

“ Thật là có chút kì quái,những cường giả Hợp Thể kỳ này hình như chỉ có vào chứ không có ra, chẳng lẽ trong thành gần đây có chuyện lớn phát sinh sao?” Một người bên cạnh hồ nghi, nói tiếp một câu.

“ Cũng có khả năng lắm. Các ngươi không thấy trong mấy tháng này cấp trên của chúng ta cũng xuất hiện một ít người lạ sao? Những người này cực kì tâm cao khí ngạo, bộ dáng giống như đều là những người có địa vị, không giống nội môn đệ tử của tông ta.” Một người thấp giọng, lẩm bẩm nói.

“ Được rồi. Không nên nghị luận chuyện này nữa. Mặc kệ trong thành xảy ra chuyện gì, đối với những ngoại môn đệ tử cấp thấp như chúng ta đều không có quan hệ nhiều lắm. Chúng ta chỉ cần bảo vệ tốt cửa thành này là được rồi. Chẳng lẽ các ngươi đã quên sự nghiêm khắc của pháp quy bổn môn hay sao?” Tên vệ sĩ cầm đầu nghe vậy thì rùng mình, thanh âm chợt trở nên nghiêm túc, nói.

Những người khác vừa nghe đến hai chữ “ pháp quy” thì đều giật mình một cái rồi ngậm miệng lại. Sau đó đứng thẳng người lại, cũng không dám tiếp tục nghị luận thêm gì nữa.

Lúc này, đám người Hàn Lập cũng đã đi vào sau cánh cửa của Ủng thành.

Ngoại trừ một cái ngã tư đường thật dài , cùng một số quầy hàng đơn giản hai bên thì cũng không thấy kiến trúc khác ở khu vực này.

Không ít người vừa mới tiến vào thành đều ngừng lại một chút trước những quầy hàng này , hoặc cầm lấy vật phẩm xem xét một chút hoặc trực tiếp cùng chủ quầy cò kè mặc cả .

Thần niệm của Hàn Lập quét qua bên trên những quầy hàng này một lượt, sau khi nhìn rõ vật phẩm được trưng bày . Mặc dù phong phú nhưng phần lớn phẩm chất đều không cao, đừng nói là đối với hắn mà đối với tu vi Hợp Thể kì của Hoa Thạch lão tổ cũng không có bao nhiêu tác dụng.

Vì vậy, đám người Hàn Lập không dừng lại mà đi thẳng một mạch đến cuối ngã tư đường, trực tiếp ra khỏi khu vực của Ủng thành.

Trước mắt chợt sáng ngời lên!

Một quảng trường dài bốn phương thông suốt hiện ra trước mắt, diện tích ước chừng hơn vạn mẫu, ở bốn phía quảng trường trải dài những cửa hàng lớn nhỏ không đồng đều.

So với các cửa hàng bên ngoài, có thể thấy được tài liệu, linh thú , pháp khí các loại không có cái gì là không đầy đủ.

Hoa Thạch lão tổ cùng Chu Quả Nhi vừa thấy cảnh này hai mắt đều trở nên sáng ngời.

“ Trong vòng vài ngày, các ngươi cứ tự do hoạt động đi. Ba ngày sau thì đến đây gặp lại.” Hàn Lập cười nhẹ phân phó.

Trong nửa năm qua, bởi vì đôn đáo đi tìm kiếm tế đàn Thượng cổ, bọn họ chưa từng đặt chân vào thành trì nào. Nếu như đã đến đại lục khác, thì chắc hẳn trong những cửa hàng ở đây sẽ có một ít tài liệu trân quý hoặc bảo vật hiếm thấy mà Phong Nguyên đại lục không có. Nên hai người Hoa Thạch và Chu Quả Nhi tất nhiên nhân cơ hội này sẽ đi mua bán một ít thứ gì đó.

“ Vâng, Hàn sư.”

“Đa tạ tiền bối.”

Hoa Thạch lão tổ cùng Chu Quả Nhi nghe vậy đều rất mừng rỡ , sau khi thi lễ với Hàn Lập liền vội vàng đi đến những cửa hàng trên quảng trường.

Thời gian ba ngày tuy không đủ để hai người bọn họ đi dọc hết các cửa hàng nhưng hẳn là cũng đủ đi hết bảy tám phần.

Hàn Lập lúc này tựa hồ cảm ứng được điều gì, theo bản năng ngẩng đầu nhìn trời một cái. Chỉ thấy trên không trung của tòa thành lớn, sắc trời đã dần chuyển sang chiều tối. Xuyên qua những cấm chế vô hình như có như không liền có thể nhìn thấy trên bầu trời mơ hồ có vài cái mặt trăng khuyết, mà phụ cận hư không lại mơ hồ có màu đỏ tươi.

Chắc chắn không lâu sau đó , toàn bộ bầu trời sẽ thành màu đỏ như máu của buổi đêm .

Không biết nguyên nhân vì sao, Huyết Thiên đại lục lúc ban ngày cảnh tượng cũng giống như Phong Nguyên và Lôi Minh đại lục, nhưng vừa đến đêm thì toàn bộ bầu trời lại quỷ dị biến thành màu đỏ như máu.

Đây cũng là lý do vì sao nó được gọi là Huyết Thiên đại lục.

Nhưng lúc này, Hàn Lập không nhìn về dị tượng trăng khuyết màu đỏ, mà là thản nhiên nhìn qua một chỗ trống rỗng trên quảng trường, một lát sau mặt không biểu tình quay đầu lại , trực tiếp đi về một cái ngã tư liên thông với quảng trường.

“Đại Thừa Kỳ, rốt cuộc cũng kinh động đến cấp bậc này rồi. Nhưng người kia rốt cuộc là có lai lịch như thế nào mà gương mặt lại lạ lẫm như vậy? Xem ra vừa nãy hắn cũng đã phát hiện ra ta.” Hàn Lập vừa rời đi , một nam tử đeo mặt nạ, thân hình ẩn nặc hoàn toàn trong hư không, chau mày thì thào vài tiếng.

Chương 2342: Thanh Bình đạo nhân và Vạn Hoa phu nhân
“ Được rồi, bất kể lai lịch của người này ra sao, nếu đã xuất hiện tồn tại Đại Thừa thì xem ra chuyện kia thật sự không thể dấu diếm được nữa rồi. Vậy thì dứt khoát đem tin tức thả ra, mượn nhờ lực lượng của bọn chúng tới mạo hiểm một lần cũng được. Chuyện này so với việc bỏ lỡ thời gian mở ra, cuối cùng chẳng được gì thì còn tốt hơn nhiều.” ánh mắt của tên đeo mặt nạ chớp động vài cái, cuối cùng cũng hạ quyết tâm, tiếp đó tay áo hắn run lên, thân hình uốn éo rồi trực tiếp chui vào hư không không thấy đâu nữa.

Lúc này, Hàn Lập cũng đang dạo quanh một con đường khác, ra vào mấy lần một vài những cửa hàng trông có vẻ khá lớn, định bổ sung một ít tài liệu dự trữ. Nhưng cuối cùng hắn không mua thêm gì mà trực tiếp đi tới chỗ có vài khách sạn ở một nơi khá vắng vẻ thuê cho mình một gian phòng nhỏ, sau đó ngồi xuống tu luyện mà không ra ngoài nữa.

Ba ngày sau, khuôn mặt Hàn Lập tỏ ra hơi kỳ lạ đi tới quảng trường, thấy hai người Hóa Thạch lão tổ và Chu Quả Nhi đã sớm chờ ở đó, lập tức đưa về chỗ ở của mình.

Sau đó Hàn Lập nói với hai người bọn họ rằng bản thân bỗng nhiên có chút sở ngộ về môn bí thuật đang tu luyện, cho nên sự việc về tế đàn thượng cổ tạm thời dừng lại, trước hết cần phải bế quan một thời gian ngắn, để cho hai người bọn họ cũng ở nơi này tu luyện cho tốt, không có gì quan trọng thì không cần phải đi ra ngoài.

Hóa Thạch lão tổ và Chu Quả Nhi nghe vậy, tự nhiên gật đầu đồng ý.

Vì vậy, gần một tháng thời gian sau đó ba người đều tu luyện tại chỗ mà không hề rời khỏi nơi này một bước.

Một ngày của hơn một tháng sau, Hàn Lập vốn đang ngồi trong phòng, bỗng nhiên hai mắt trợn lên, dường như cảm ứng được điều gì, theo đó sắc mặt hắn có vẻ trầm xuống, bên ngoài thân lập tức tỏa ra ánh sáng vàng rực liền hóa thành một đạo cầu vồng lao ra khỏi phòng.
Dường như cũng cùng thời gian đó vang lên tiếng nổ “ oanh” mạnh kinh thiên động địa.

Một khối quang cầu cực lớn đột nhiên nổ tung phía trên không của khách sạn, từng vòng từng vòng chấn động tỏa ra khiến cho những nơi mà nó đi qua, kiến trúc xung quanh nhao nhao sụp đổ, một vài người của Huyết Thiên Đại Lục bị ảnh hưởng tới cũng nhao nhao mà bị nổ tung thành huyết vụ.

Chỉ có số ít người có tu vi tương đối cao, giờ phút cuối cùng kịp thời thả ra bảo vật hộ thân mới có thể vội vã lao ra khỏi phạm vi chấn động, vô cùng kinh sợ vội vàng nhìn lên trên bội trời.

Hoa Thạch lão tổ và Chu Quả Nhi tự nhiên cũng ở trong số đó.

Tuy nhiên bới vì cấm chế cấm bay, nên tất cả mọi người đều không cách nào bay tới gần đó để quan sát, nhưng với khoảng cách ấy để có thể nhìn được rõ ràng tình hình trên không trung thì cũng không có vấn đề gì khó khăn cả.

Chỉ thấy xa xa nơi vừa phát ra tiếng nổ thình lình có hai bóng người đang đứng lơ lửng trên không trung.

Một tên trẻ tuổi mặc đạo bào và một bà lão tóc bạc , mặt mũi đầy nếp nhăn, nhưng chấn động khí tức phát ra từ trên người hai kẻ này lại cực kỳ kinh người.

Hiển nhiên động tĩnh vừa rồi chính là do hai kẻ này gây ra.

“Đại Thừa lão tổ, phải là lão tổ Đại Thừa kỳ, nếu không với sự lợi hại của cấm chế cấm bay trong Huyết Hạc Thành thì tồn tại Hợp Thể kỳ cũng không thể bay lên quá cao như vậy được.” Lúc này có người nghẹn ngào thốt lên.

Những người còn sống sót ở phía dưới vốn đang đầy kinh sợ thấy thế, không hỏi hít vào một ngụm khí lạnh, nhìn nhau vào lần rồi lập tức giải tán, không hề quay đầu lại.

Đùa hay sao, nếu là hai gã lão tổ Đại Thừa đấu pháp, bọn hắn còn tiếp tục ở lại đây thì đúng là muốn chết mà.

Về phần việc đòi công đạo, đương nhiên là nghĩ cũng chẳng dám nghĩ tới nữa.

Chẳng qua việc Huyết Hạc Thành bỗng chốc xuất hiện hai gã Đại Thừa kỳ cũng đủ chấn động cả tòa thành này một phen rồi.

Hoa Thạch lão tổ và Chu Quả Nhi không thấy bóng dáng của Hàn Lập, tuy có hơi kinh ngạc nhưng cũng không lo lắng chút nào mà chỉ trấn định đứng tại chỗ cũ không di chuyển.

Lúc này trên bầu trời bỗng nhiên truyền tới âm thanh lạnh lùng của một nam tử :

“ Nhị vị đạo hữu thật là hảo thủ đoạn. Mạnh mẽ ra tay không hề cố kỵ gì, chẳng lẽ thực sự không đặt Huyết Cốt Môn ở trong mắt hay sao.”

Nơi phát ra âm thanh chợt chấn động.

Hư không ở giữa đạo sĩ trẻ tuổi và bà lão kia bỗng lóe lên bạch quang, một gã nam tử đeo mặt nạ thoáng chốc yên lặng mà hiện ra.

Màu sắc của chiếc mặt nạ tái nhợt dị thường, bên ngoài có minh ấn vài đạo Linh Văn màu bạc nhạc, ngoại trừ để lộ ra đôi mắt màu đen của chủ nhân thì không hề lộ ra chút dung nhan nào bên ngoài nữa.

“ Tiêu Minh, cuối cùng thì ngươi cũng chịu xuất hiện. Lúc trước không biết là kẻ nào vẫn trốn tránh không dám gặp hai ta đấy. Hừ, nếu còn không hiện thân, ngươi có tin hay không lão thân sẽ đem cả tòa thành này phá hủy hết.” Bà lão hừ một tiếng, hai mắt khẽ đảo nói.

“ Tiêu đạo hữu chớ trách, ta cùng Vạn Hoa phu nhân cũng là hết cách mới phải ra hạ sách này. Cũng may là trước đó hai người bọn ta đã cố ý khống chế phạm vi ảnh hưởng nên không thực sự tạo ra hư hại lớn cho quý thành.” Trên mặt Đạo sĩ trẻ tuổi lại có vẻ hơi áy náy nói, khiến cho người ta có một loại cảm giác vui vẻ kỳ lạ.

“ Không tạo thành bao nhiêu hư hại, gần ngàn người ở khu vực này, vậy mà chỉ có hơn mười người có thể chạy thoát. Quan trọng nhất là từ khi Tiêu mỗ tọa trấn bổn thành tới nay, đã hơn mấy trăm năm không có kẻ nào dám ra tay ở nơi này. Hôm nay nếu Nhị vị đạo hữu không cho Tiêu mỗ một lời giải thích, đừng mơ tưởng Tiêu mỗ bỏ qua chuyện này.” Người đeo mặt nạ lạnh lùng trả lời.

“ Tiêu lão quái, ngươi muốn giải thích cái gì? Chẳng qua chỉ chết gần ngàn tên tồn tại cấp thấp, như thế thì có là gì. Hay là Tiêu đạo hữu có ý nghĩ khác, muốn giao thủ thần thông với lão bà tử ta một phen.” Trong mắt bà lão lóe lên dị quang, hiện ra thần sắc nguy hiểm nói.

Đạo nhân trẻ tuổi ở một bên nghe xong thì nhíu mày một cái, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.

“ Ta biết rõ lý do hai người các ngươi tới Huyết Hạc Thành, nhưng nếu muốn tham gia việc này, lát nữa Vạn Hoa phu nhân hãy cùng ta tới Tranh Đài Tràng, chỉ cần đạo hữu tiếp được ba chiêu của ta, bất kể thắng bại thế nào, chuyện vừa rồi cũng xem như bỏ qua.” Nam tử đeo mặt nạ thản nhiên nói.

“ Ba chiêu? Không vấn đề gì, dù là ba mươi hay ba trăm chiêu lão thân cũng tiếp nhận hết.” bà lão cuồng tiếu một tiếng trả lời.

“ Tốt, đạo hữu đáp ứng là được. Như thế thì xem như Tiêu mỗ cũng có thể cho những người khác một cái công đạo rồi. Đúng rồi, ta còn quên chưa nói với hai vị. Hai vị cũng không phải là đạo hữu Đại Thừa đầu tiên tới Huyết Hạc Thành này, có người còn tới sớm hơn hai vị một bước đấy.” Người đeo mặt nạ gật gật đầu, sau đó lại nói một câu khiến cho bà lão cả kinh.

“ Có người còn tìm tới Tiêu huynh sớm hơn cả chúng ta sao, là vị đạo hữu nào mà tin tức linh thông như vậy, nhanh như thế đã tới rồi.” Đạo sĩ trẻ tuổi cũng biến sắc, thở nhẹ một hơi hỏi.

“ Đạo hữu đã chờ đợi khá lâu rồi, sao còn chưa ra đây gặp mặt chúng ta.” Người đeo mặt nạ không hề để ý tới lời nói của Đạo sĩ trẻ tuổi, chợt quay đầu hướng về một phía khác trong hư không nói.

“Ồ, đạo hữu thật sự là hảo thủ đoạn, có thể khám phá ra thủ đoạn ẩn nấp của tại hạ. Đã như vậy tại hạ cũng ra gặp mặt mấy vị một lần.” Bỗng nhiên một tiếng kêu kinh ngạc từ nơi đó truyền ra, tiếp đó ánh sáng màu xanh lóe lên, một gã nam tử tướng mạo bình thường mặc áo bào xanh trực tiếp hiện ra, cười mà như không cười quan sát ba người.

“ Qủa nhiên là các hạ. Có thể khám phá ra thủ đoạn ẩn nấp của đạo hữu cũng không phải là gì quá khó, cấm chế của cả tòa thành này đều là do tại hạ tự tay bố trí, bất luận kẻ nào muốn thi triển thần thông loại này trước mặt Tiêu mỗ đều sẽ không có bao nhiêu hiệu quả.” Hai mắt của Tiêu Minh đánh giá Hàn Lập, sau đó khẽ cười một tiếng nói.

“ Hóa ra đạo hữu cũng là một đại gia trận pháp, vậy thì khó trách. Chẳng qua Tiêu đạo hữu gọi tại hạ ra đây là vì chuyện gì?” Hàn Lập khẽ gật đầu, khuôn mặt hiện lên một tia dị sắc.

“ Ta rất bội phục tâm tính của đạo hữu! Biết rõ thời gian vật kia mở ra sắp đến, vậy mà tiến vào Huyết Hạc Thành lại không hề tìm ta, cò có thể yên lặng nghỉ ngơi ở nơi này thời gian dài như thế, ngay cả Đại Môn cũng không hề bước ra một bước. Nếu hai vị đạo hữu Vạn Hoa và Thanh Bình không đến, sợ là đạo hữu vẫn còn tiếp tục chờ đợi a. Nhưng ta cũng không nghĩ tới, nơi hai vị đạo hữu Thanh Bình, Vạn Hoa lựa chọn động thủ lại vừa khéo ngay chỗ ở của đạo hữu. Điều này có tính là trùng hợp hay không nhỉ.” Tiêu Minh cười hắc hắc một tiếng nói.

“ Bần đạo và Vạn Hoa đạo hữu cũng không biết dãy phố này còn có tồn tại cùng giai khác, chỉ là lúc trước dùng thần niệm đảo qua một chút cảm thấy nhân khẩu ở đây thưa thớt nên mới động thủ đấy. Vị đạo hữu này đúng là hảo thủ đoạn, có thể áp chế tu vi ở cảnh giới thấp như vậy, ngay cả bần đạo trước đó cũng không hề phát hiện ra chút khác thường nào. Chẳng qua gương mặt của đạo hữu có vẻ mười phần lạ lẫm, xin hỏi tôn tính đại danh.” Đạo sĩ trẻ tuổi cũng đánh giá Hàn Lập trên dưới một phen, liếc nhìn lão bà sau đó trên mặt mới đầy vẻ tươi cười hỏi.

“ Tại hạ họ Hàn, về phần khuôn mặt lạ lẫm cũng không có gì kỳ quái, ta vốn không phải là người của Huyết Thiên Đại Lục, lần này chỉ thuận tiện đi ngang qua đây thôi, cũng không có hứng thú tham gia chuyện của các ngươi. Chẳng qua nếu không phải Hàn mỗ nhanh nhẹn, sợ rằng cũng phải chật vật một phen rồi, Nhị vị đạo hữu có phải hay không cũng nên cho tại hạ một lời giải thích.” Hàn Lập nhàn nhạt nói vài câu, bỗng nhiên ánh mắt trở nên lăng lệ nhìn chằm chằm vào hai người đạo sĩ trẻ tuổi.

Tiêu Minh thấy vậy khẽ giật mình, nhưng quan sát hai người Thanh Bình đạo nhân lại mỉm cười, trong mắt hiện lên thần sắc như xem kịch vui.

Thanh Bình đạo nhân nhướng mày, nhìn Hàn Lập một lát, tựa như muốn xác định lời hắn nói có phải là chân tâm hay không, mới thu lại mặt cười trả lời.

“ Hóa ra Hàn huynh là đạo hữu đến từ đại lục khác. Lúc trước hai người bọn tar a tay đúng là có hơi lỗ mãng, nhưng Hàn huynh còn muốn giải thích thế nào, chẳng lẽ cũng như Tiêu huynh muốn bần đạo tiếp ba chiêu hay sao.”

“ Ba chiêu thì không cần, chỉ cần các hạ và Vạn Hoa đạo hữu hai người tiếp một chiêu của ta là được rồi.” Hàn Lập mặt không biểu tình nói.

“ Một chiêu ! Tốt, hai người bọn ta tiếp nhận. Lão thân cũng muốn nhìn xem đại lục khác rốt cuộc có bao nhiêu thần thông mà dám mạnh miệng như vậy.” Bà lão dường như mười phần nóng nảy, vừa nghe Hàn Lập nói, lúc này khuôn mặt hiện lên vẻ giận dữ, lập tức đáp ứng.

Thanh Bình đạo nhân nghe vậy cười khổ một tiếng, lại hướng Hàn Lập hỏi lại một câu:

“ Hàn đạo hữu thực sự chỉ đi ngang qua thành này sao, thực không phải vì vật trong lời đồn kia mà đến hay sao?”

“ Hàn mỗ ngay cả cái gọi là vật trong lời đồn kia cũng không biết là cái gì thì làm sao có thể vì nó mà đến. Mấy vị đạo hữu cứ yên tâm, tại hạ còn có chuyện quan trọng khác bên mình, chỉ cần không liên quan tới chuyện của ta, ta cũng sẽ không tạo thành bất cứ cái gì trở ngại đối với chư vị.” dường như Hàn Lập nhìn ra được suy nghĩ trong lòng của Thanh Bình đạo nhân, bình tĩnh nói.

Thanh Bình đạo nhân nghe vậy thì đại hỉ.

Vạn Hoa phu nhân nghe xong, thần sắc theo đó cũng giãn ra đôi chút.

Tiêu Minh đứng một bên, ánh mắt lại hơi lóe lên, nhưng lập tức bình tĩnh nói:

“ Mặc kệ Hàn đạo hữu có thực sự vì chuyện này mà đến hay không, tại hạ với tư cách Thành Chủ của Thành này tự nhiên cũng muốn tiếp đãi chư vị một chút cho tốt. Lát nữa sau khi tranh tài luận bàn xong, chư vị đạo hữu nhất định phải tới thăm động phủ của tại hạ một phen đấy.”

Chương 547: Một triệu năm
“Thế nhưng thật sự là Tiên Quân hậu kỳ đỉnh phong!” Chạy tới Kim Long nhất tộc mọi người thấy ra Long Kình Thiên cảnh giới, không khỏi khiếp sợ, vốn là, bọn họ lúc trước nghe được bẩm báo còn chưa tin.

Kim Long nhất tộc Ngao Nhã đám người nhìn thấy Ngao Bắc Hành đám người chạy tới, trên mặt đều cũng vui mừng, vội vàng phi thân tới đây, đối với Ngao Bắc Hành đám người quỳ lạy nói: “Gặp qua tộc trưởng cùng chúng thái thượng trưởng lão!”

Ngao Bắc Hành gật đầu: “Các ngươi tất cả đứng lên ah.” Nói xong liền nhìn về phía rồi trong lúc kích chiến Long Kình Thiên ba người.

Lúc này, Ngao Nhã tiến lên cẩn thận nói: “Tộc trưởng, người này lớn lối cực kỳ, ỷ vào thực lực giết chúng ta Kim Long nhất tộc hạch tâm đệ tử, nếu không phải phụ thân ta cùng sư phụ chạy tới, chỉ sợ ta còn có trong sân tất cả Kim Long nhất tộc đệ tử, trưởng lão toàn bộ cũng bị người này giết!”

“Người này quả thực quá cuồng vọng rồi!” Lúc này, Kim Long nhất tộc thái thượng trưởng lão Ngao phi giận đột nhiên nói: “Tộc trưởng, còn chưa từng có người dám ở Kim Long Thành đánh chết ta Kim Long nhất tộc đệ tử, hơn nữa còn là hạch tâm đệ tử, thậm chí ngay cả chúng ta Kim Long nhất tộc trưởng lão cũng muốn giết! Không đem người này đánh chết, chúng ta Kim Long nhất tộc cũng sẽ bị Long Giới các tộc nhạo báng!”

“Không sai, tộc trưởng, bất kể người này lai lịch ra sao, đều phải chết!” Một gã khác Kim Long nhất tộc thái thượng trưởng lão Ngao Quản tất cả cũng tức giận nói.

Cái khác thái thượng trưởng lão tất cả cũng rối rít phụ thanh âm, đều cũng đồng ý đánh chết Long Kình Thiên, uy hiếp Long Giới các tộc, nếu không, truyền đi, Kim Long nhất tộc uy danh có tổn hại!

Ngao Nhã nghe Long Tộc chúng thái thượng trưởng lão giận nói, trong lòng không khỏi toan tính, oán độc nhìn trên bầu trời kịch chiến Long Kình Thiên, nàng nói tiếp: “Tộc trưởng, các vị thái thượng trưởng lão, những người kia cũng là dưới tay người này.” Một ngón tay nơi xa Hứa Vũ Quân, Mộ Dung Thiến, Hoắc Cương đám người.

Ngao Bắc Hành đám người nhìn sang.

“Nếu như vậy, vậy chúng ta trước hết giết những người kia!” Lúc này, Kim Long nhất tộc thái thượng trưởng lão Ngao phi nói.

“Tộc trưởng, ý của ngươi là?” Kim Long thái thượng trưởng lão Ngao Túy mở miệng nói, mọi người thấy hướng Ngao Bắc Hành.

Ngao Bắc Hành ánh mắt lóe lên.

“Tộc trưởng, này không có gì hay băn khoăn.” Ngao phi thấy thế, nói.

Ngao Bắc Hành nhướng mày, gật đầu nói: “Tốt, các ngươi đi tới, bất quá, trước không giết bọn họ, đưa bọn họ toàn bộ bắt lấy xuống, còn có, Ngao Quản, ngươi đi tới giúp một chút Ngao Cảnh, Ngao Viên hai người.”

“Vâng, tộc trưởng!” Mọi người nghe vậy, cung kính xác nhận.

Bất quá, đang ở Kim Long nhất tộc chúng thái thượng trưởng lão phi thân ra, muốn bắt dưới Hứa Vũ Quân đám người cùng gia nhập công kích Long Kình Thiên, đột nhiên, Ngao Bắc Hành vẻ mặt chấn động, đối với Kim Long nhất tộc mọi người cấp quát lên: “Chậm đã!”

Kim Long nhất tộc mọi người kinh ngạc, bất minh sở dĩ nhìn Ngao Bắc Hành.

“Tộc trưởng, bị giết chúng ta Kim Long nhất tộc hạch tâm đệ tử, chúng ta không thể!” Ngao Nhã mở miệng nói.

“Câm mồm !” Đột nhiên, Ngao Bắc Hành đột nhiên quay đầu tới đây, vẻ mặt “Hung ác” nhìn Ngao Nhã, lớn tiếng quát lên, Kim Long nhất tộc chúng thái thượng trưởng lão không khỏi ngẩn ngơ, tựa hồ hơn nhiều năm rồi, Ngao Bắc Hành không có đối với người như thế lệ uống rồi! Mà Ngao Nhã đối mặt Ngao Bắc Hành quát chói tai, bị làm cho sợ đến chân mềm nhũn, quỳ sát xuống.

Ngao Bắc Hành đối với Ngao Nhã quát chói tai sau đó, tiếp theo đối với đang ở trên không bên trong cùng Long Kình Thiên kịch chiến Ngao Cảnh, Ngao Viên hai người cấp quát lên: “Các ngươi dừng tay cho ta!”

Vốn là, cùng Long Kình Thiên trong lúc kích chiến Ngao Cảnh, Ngao Viên hai người nhìn thấy Ngao Bắc Hành đám người đến, trong lòng đang hỉ, đột nhiên nghe được Ngao Bắc Hành mở miệng để cho bọn họ dừng tay, không khỏi ngẩn ra, nhất thời không có hiểu được Ngao Bắc Hành ý tứ .

“Ta cho các ngươi dừng tay cho ta!” Ngao Bắc Hành thấy Ngao Cảnh, Ngao Viên hai người vẫn xuất thủ, có chút khí cấp bại bại quát lên, thậm chí cả người về phía trước bay tới.

Mọi người hai mặt nhìn nhau, tộc trưởng này là thế nào? !

Ngao Cảnh, Ngao Viên nghe Ngao Bắc Hành lần nữa khiển trách, lúc này mới vội vàng phi thân vừa lui, dừng lại công kích.

Ngao Cảnh, Ngao Viên hai người dừng lại công kích sau, Ngao Bắc Hành không để ý đến hai người, nhưng hướng Long Kình Thiên phi thân tới đây, Long Kình Thiên nhìn phi thân tới được Ngao Bắc Hành, sắc mặt bình tĩnh.

“Long công tử, thật xin lỗi, lúc trước chúng ta Kim Long nhất tộc đệ tử đắc tội, mạo phạm ngươi, ta đại biểu Kim Long nhất tộc hướng ngươi nói xin lỗi rồi.” Đang lúc mọi người nhìn soi mói, Ngao Bắc Hành đi tới Long Kình Thiên trước mặt, vẻ mặt cung kính, mở miệng nói.

Tộc trưởng thế nhưng hướng đối phương nói xin lỗi? !

Nhìn Ngao Bắc Hành vẻ mặt cung kính, thành khẩn đối với Long Kình Thiên nói xin lỗi, tất cả Kim Long nhất tộc đệ tử, trưởng lão, thái thượng trưởng lão vẻ mặt không thể tin được, ngay cả Hứa Vũ Quân, Mộ Dung Thiến, còn có ở phía xa quan sát các tộc cường giả tất cả đều há to miệng.

“Ta kháo, là ta điên rồi, hay là Ngao Bắc Hành điên rồi? !” Nơi xa, một vị Bạch Long nhất tộc thái thượng trưởng lão thấy như vậy một màn, trong lòng thậm chí không nhịn được bạo một câu.

Long Kình Thiên ở Kim Long Thành giết Kim Long nhất tộc hạch tâm đệ tử, đều xem trọng chế Kim Long trưởng lão, thái thượng trưởng lão, Ngao Bắc Hành lại vẫn hướng Long Kình Thiên nói xin lỗi? !

Kim Long nhất tộc khi nào trở nên như vậy mềm trứng dái rồi!

Đang ở mọi người khiếp sợ nhìn một màn này, Long Kình Thiên nhưng vẻ mặt đạm mạc, đối mặt Ngao Bắc Hành nói xin lỗi, thờ ơ, mở miệng nói: “Người của ta ở Kim Long Thành chụp mua đồ, Kim Long nhất tộc đệ tử nhưng trắng trợn ở Kim Long Thành bên trong cướp đoạt, chuyện này, ngươi xử lý thế nào đây?”

Ngao Bắc Hành chấn động, vốn là hắn cùng với Kim Long nhất tộc chúng thái thượng trưởng lão còn không rõ ràng lắm chuyện đã xảy ra, bây giờ nghe Long Kình Thiên vừa nói, không khỏi quay đầu tới đây, đối với Kim Long nhất tộc chúng đệ tử phẫn nộ quát: “là ai? Đứng ra cho ta!”

Kim Long nhất tộc chúng đệ tử không khỏi nhìn về phía rồi Ngao Nhã.

Ngao Nhã sắc mặt hoảng sợ, chiến chiến thưa dạ đứng dậy, quỳ xuống tới : “Tộc, tộc trưởng, ta, chuyện, chuyện không phải!” Nàng còn muốn giải thích, nhưng là trên hàm răng dưới run rẩy, giọng nói không rõ.

“Câm mồm !” Ngao Bắc Hành trợn mắt, mở miệng quát hỏi ngắt lời nói: “Nói, chuyện có phải thật vậy hay không? !”

Ngao Nhã nụ cười trắng bệch: “Tộc, tộc trưởng, ta, ta!”

“Có phải thật vậy hay không? !” Ngao Bắc Hành tiếp tục quát hỏi.

“Vâng, dạ, thật sự!” Ngao Nhã rung giọng nói.

Lúc này, Kim Long nhất tộc Ngao Cảnh, Ngao Viên đám người tất cả cũng mới hiểu chuyện nguyên nhân gây ra.

“Tộc trưởng, Ngao Nhã mặc dù có sai, nhưng là.” Ngao Cảnh tiến lên đang muốn thay nữ nhi cầu tình , đột nhiên, Ngao Bắc Hành vẻ mặt lạnh lùng, hai mắt tràn đầy hung quang nhìn hắn, bị làm cho sợ đến hắn không dám nói nữa đi xuống.

Ngao Bắc Hành quét nhìn bốn phía Kim Long mọi người, chậm rãi nói: “Bóc đi Ngao Nhã Kim Long trưởng lão chi chức, cũng đem giải đến Tù Lao Luyện Thai, một triệu năm sau, lại đem kia thả ra!”

Bóc đi trưởng lão chi chức! Nhốt luyện thai, một triệu năm!

Ngao Nhã vẻ mặt tro tàn, Kim Long nhất tộc tất cả thái thượng trưởng lão thất kinh, chỉ có những thứ kia phạm phải trọng tội Kim Long nhất tộc đệ tử mới có thể nhốt luyện thai, bọn họ không nghĩ tới bởi vì chuyện này, bọn họ tộc trưởng lại muốn đem Ngao Nhã nhốt luyện thai, hơn nữa còn là một triệu năm!

Một triệu năm!

Mặc dù nói, một triệu năm đối với bọn hắn Tiên Đế cường giả mà nói cũng không quá dài, nhưng là ở luyện trên đài, ngày đêm bị luyện bãi đất cao tâm đốt luyện, thống khổ dị thường, một triệu năm quả thực so sánh với mười tỷ năm còn muốn

“Tộc trưởng, van xin ngươi nhìn ở Ngao Nhã vi phạm lần đầu phân thượng, bỏ qua cho Ngao Nhã lần thứ nhất.” Ngao Cảnh gấp giọng cầu đạo: “Hơn nữa cái này trừng phạt, có phải hay không quá nặng? !”

Ngao Bắc Hành hai mắt như đao, ngó chừng Ngao Cảnh.

Chương 548: Thầy trò gặp nhau
Ngao Cảnh đối mặt Ngao Bắc Hành như đao ánh mắt, thấp cúi đầu, trong lòng căng thẳng.

Tiếp theo, Ngao Bắc Hành quét nhìn hiện trường Kim Long nhất tộc chúng đệ tử, lạnh lùng nói: “Lúc trước tham dự cướp đoạt tất cả Kim Long đệ tử, trưởng lão toàn bộ nhốt luyện thai, 100.000 năm!”

Lúc trước tất cả tham dự Kim Long nhất tộc đệ tử, trưởng lão đều cũng bị làm cho sợ đến chân mềm nhũn, vẻ mặt trắng bệch, nhưng đúng không người nào dám mở miệng cầu xin tha thứ.

Kim Long nhất tộc chúng thái thượng trưởng lão cũng không dám lên tiếng, bọn họ là đã nhìn ra, Ngao Bắc Hành đúng động sát ý, ai dám lúc này đi tới rủi ro? !

Bọn họ lần nữa nhìn về phía Long Kình Thiên ánh mắt, đã hoàn toàn biến dạng.

Lúc này, coi như là heo cũng đã nhìn ra, Long Kình Thiên thân phận không đơn giản, không đơn giản đến cho dù ở Kim Long Thành giết Kim Long nhất tộc hạch tâm đệ tử cũng không còn chuyện, không chỉ có không có chuyện gì, bọn họ Kim Long tộc trưởng còn muốn hướng Long Kình Thiên nói xin lỗi!

Trên đời này, có bao nhiêu người chịu đựng được lên Kim Long nhất tộc tộc trưởng nói xin lỗi? !

Mọi người không khỏi ám tự suy đoán Long Kình Thiên thân phận.

“Long công tử, ngươi nhìn, ta như vậy xử lý, ngươi cảm thấy như thế nào?” Đang lúc mọi người suy đoán Long Kình Thiên thân phận, Ngao Bắc Hành quay đầu tới đây, đối với Long Kình Thiên cung kính hỏi.

Ngao Cảnh, tất cả Kim Long nhất tộc đều cũng vẻ mặt khẩn trương nhìn Long Kình Thiên.

Long Kình Thiên sắc mặt đạm mạc, gật đầu.

Ngao Cảnh đám người thấy thế, trong lòng nới lỏng một khẩu đại khí, bao gồm Ngao Bắc Hành, Ngao Bắc Hành cười cười, đối với Long Kình Thiên nói: “Long công tử, kia chúng ta bây giờ?”

“Đi thôi.” Long Kình Thiên nhìn đối phương một cái.

“Long công tử, thỉnh!” Ngao Bắc Hành đưa tay làm ra thỉnh thế, tiện đà quay đầu đối với một bên thái thượng trưởng lão Ngao Túy nói: “Ngươi cho mấy vị khách quý an bài điện viện, hảo hảo chiêu đãi, không được chậm trễ!”

Trong miệng hắn chỉ, tự nhiên là Hứa Vũ Quân mấy người.

“Vâng, tộc trưởng!” Ngao Túy vội vàng nói.

Cho nên, Ngao Bắc Hành liền dẫn Long Kình Thiên phi thân rời đi, Hứa Vũ Quân thấy thế, đang muốn mở miệng, liền bị Bàn Tiểu Nhị ánh mắt ngăn cản, sau đó, Ngao Túy liền dẫn Hứa Vũ Quân mấy người hướng đến Kim Long nhất tộc Diễn Long Điện.

Diễn Long Điện, đúng Kim Long nhất tộc đặc biệt chiêu đãi khách quý điện viện, dĩ vãng, một loại cũng là chiêu đãi thân phận địa vị cực cao Tiên Đế hậu kỳ đỉnh phong cường giả.

Mà Hứa Vũ Quân, Mộ Dung Thiến mấy người thì đờ đẫn đi theo Ngao Túy đi tới Diễn Long Điện, từ Long Kình Thiên đến, đến cùng Kim Long nhất tộc thái thượng trưởng lão Ngao Cảnh, Ngao Viên kịch chiến, rồi đến Kim Long nhất tộc tộc trưởng Ngao Bắc Hành đối với Long Kình Thiên nói xin lỗi, xử phạt Ngao Nhã đám người, Hứa Vũ Quân, Mộ Dung Thiến mấy trong lòng người kinh ngạc một lớp tiếp theo một lớp.

Cho đến Ngao Túy thành mấy người an bài điện viện, sau đó rời đi hồi lâu, Hứa Vũ Quân, Mộ Dung Thiến mấy trong lòng người vẫn không thể bình phục lại, các nàng mặc dù vẫn đi theo Long Kình Thiên, biết Long Kình Thiên trên người nhất định là có bí mật, nhưng là hay là khó mà tin được hôm nay chỗ đã thấy.

Long Kình Thiên rốt cuộc là thân phận gì? Thậm chí ngay cả Kim Long nhất tộc tộc trưởng cũng muốn đối với Long Kình Thiên cung kính như thế? ! Chẳng lẽ Hoắc Cương lúc trước nói là sự thật? Long Kình Thiên thật biết Kim Long lão tổ?

Mà Vạn Hải Long Môn lão tổ Ngao Trọng không khỏi nhớ tới Long Kình Thiên sẽ Hắc Lôi Cuồng Long Đại Trận sự tình, Hắc Lôi Cuồng Long Đại Trận đúng Kim Long lão tổ bí kỹ, nhưng là trong lòng hắn hay là không rõ, Long Kình Thiên vì sao không thừa nhận hắn là Kim Long lão tổ thân truyền đệ tử?

“Hoắc Cương, Kình Thiên, hắn rốt cuộc là thân phận gì? ! Ngươi biết, có đúng hay không?” Hứa Vũ Quân rốt cục không nhịn được đối với Hoắc Cương hỏi.

Mộ Dung Thiến, Ngao Trọng, Cửu Vĩ Thiên Miêu, Tử Thiên Long Hoàng, Viêm Đế Chu Toàn đều cũng nhìn Hoắc Cương.

Hoắc Cương nhìn một chút mọi người, tiện đà lắc đầu nói: “Cái này, ta không thể nói.”

Hứa Vũ Quân, Mộ Dung Thiến mấy người không khỏi vẻ mặt thất vọng.

“Yên tâm đi, sư tôn đến lúc đó sẽ nói cho các ngươi biết, sư tôn hiện tại không có nói cho các ngươi biết, đúng cảm thấy còn không phải lúc.” Hoắc Cương nói.

Đang lúc này, Kim Long tộc trưởng Ngao Bắc Hành mang theo Long Kình Thiên đi tới một ngọn núi lúc trước, đi tới ngọn núi này lúc trước, Ngao Bắc Hành cung kính dị thường, mở miệng nói: “Lão tổ, Long công tử, ta mang đến.”

“Uh, ngươi đi đi.” Trong hư không, vang lên một đạo thanh âm uy nghiêm.

“Vâng, lão tổ!” Kim Long tộc trưởng Ngao Bắc Hành cung kính xác nhận, tiện đà thân hình lui về phía sau, tiếp theo phi thân chợt lóe, rời đi tại chỗ, đang ở Kim Long tộc trưởng Ngao Bắc Hành rời đi không có bao lâu, hắn ban đầu đứng yên địa phương đột nhiên xuất hiện một người trung niên tráng hán, trung niên tráng hán người mặc vàng ròng Long giáp, Long giáp phía trên, Hỗn Độn cổ văn lần lượt thay đổi, trên người một cổ vô hình long uy kinh thiên động địa.

Trung niên nhân sau khi xuất hiện, nhìn Long Kình Thiên, đột nhiên hai mắt hồng nhuận, quỳ xuống, khấu đầu nói: “Sư tôn, ngươi đã đến rồi!” Đơn giản một câu nói, nhưng thắng được thiên ngôn vạn ngữ.

Trung niên nhân này chính là Long Kình Thiên đại đệ tử, Kim Long nhất tộc lão tổ Ngao Nhất!

Thiên địa trong lúc, có rất ít người dám lấy “Một” gọi là.

Vốn là, Long Kình Thiên cùng Ngao Cảnh, Ngao Viên hai người kịch chiến, chấn động lực lượng, thức tỉnh Ngao Nhất, Ngao Nhất thần thức phát hiện Long Kình Thiên, vui mừng, kích động, đang muốn đuổi đi qua, đột nhiên liền nhận được Long Kình Thiên truyền âm, lúc này mới kiềm chế quyết tâm bên trong kích động, vui mừng, ở chỗ này xin đợi Long Kình Thiên.

Long Kình Thiên nhìn trước mắt cái này đại đệ tử, hai mắt cũng cũng không khỏi hồng nhuận, đi tới Ngao Nhất trước mặt, nắm kia hai cánh tay: “Đứng lên đi!”

“Vâng, sư tôn!” Kim Long lão tổ Ngao Nhất đứng lên, nhìn Long Kình Thiên, tựa như ban đầu Bàn Tiểu Nhị giống nhau, đột nhiên khóc lên: “Sư tôn, Đại La Thiên Cung, Tam sư đệ, Tứ sư đệ, bọn họ, bọn họ!”

Nghĩ tới các sư đệ lúc ấy chết thảm tình cảnh, Ngao Nhất tựu nhịn không được hai mắt chi nước mắt.

Long Kình Thiên ngửa ra ngửa đầu, nước mắt từ hai mắt rơi xuống: “Chuyện này, ta đã biết rồi, ngươi yên tâm đi, ngươi sư đệ bọn họ sẽ không chết vô ích!”

“Sư tôn, đệ tử vô dụng, không thể bảo vệ Đại La Thiên Cung, không thể bảo vệ các sư đệ!” Ngao Nhất khóc ròng nói.

Long Kình Thiên nói: “Tiểu nhị đã cùng ta nói, chuyện này không thể trách ngươi, ngươi cùng Tôn Hành đã tận lực! Các ngươi không phải Minh Hà cùng Cộng Công đối thủ!”

Tôn Hành, chính là Long Kình Thiên nhị đệ tử.

Long Kình Thiên nói xong, trong tay tia sáng chợt lóe, xuất hiện năm miếng trái cây.

“Hỗn Độn Tiên Thiên Ngũ Lôi Quả!” Ngao Nhất nhìn Long Kình Thiên trong tay trái cây, cả kinh nói.

Long Kình Thiên gật đầu: “Này năm miếng trái cây, ngươi dùng đi xuống luyện hóa xuống.”

“Này, sư tôn!” Ngao Nhất đang muốn đẩy nhưng, Long Kình Thiên khoát tay áo, nói: “Sư tôn có Hỗn Độn Ngũ Lôi Thụ, cũng không cần này Hỗn Độn Tiên Thiên Ngũ Lôi Quả, hơn nữa cũng không thiếu hụt.”

Long Kình Thiên nhìn ra này đại đệ tử năm đó bị thương thế còn không có khôi phục, mà Hỗn Độn Ngũ Lôi Quả không những được thay đổi thiên phú, hay là chữa thương Thánh Quả.

“Hỗn Độn Ngũ Lôi Thụ!” Ngao Nhất bật thốt lên, lấy làm kinh hãi, cuối cùng mới nhận lấy Long Kình Thiên ban cho năm miếng Hỗn Độn Tiên Thiên Ngũ Lôi Quả.

Đang ở Long Kình Thiên cùng Kim Long lão tổ Ngao Nhất kể rõ tình thầy trò, Kim Long tộc trưởng Ngao Bắc Hành nhưng mang theo trong lòng nghi ngờ rời đi, hướng Kim Long tiên quốc đại điện mà đến.

Lúc trước, hắn chính là đón nhận được Kim Long lão tổ truyền âm, cho nên mới đối với Long Kình Thiên thái độ đại biến.

Nhưng là, Kim Long lão tổ cũng không có nói rõ ràng Long Kình Thiên thân phận, chẳng qua là để cho hắn tôn xưng đối phương thành Long công tử, cho nên cùng Ngao Cảnh đám người giống nhau, trong lòng hắn tất cả cũng một mực suy đoán Long Kình Thiên thân phận.

“Tộc trưởng!” Ngao Bắc Hành đi tới Kim Long tiên quốc đại điện, Kim Long nhất tộc chúng thái thượng trưởng lão vừa thấy Ngao Bắc Hành, toàn bộ tiến lên đón.

Chương 549: Tổ Long Điện
Ngao Bắc Hành hướng Hâm Long chúng thái thượng trưởng lão gật đầu, sau đó trở về đại điện trên bảo tọa ngồi xuống.

“Phụ thân, này Long công tử là thân phận gì?” Lúc này, đại điện phải dưới phía trước nhất một cái anh tuấn người trẻ tuổi mở miệng nói, người trẻ tuổi kia chính là Kim Long nhất tộc thiếu tộc trường Ngao Thiểu Dương.

Kim Long chúng thái thượng trưởng lão đều đều nhìn về Ngao Bắc Hành.

Ngao Bắc Hành lắc đầu: “Ta cũng vậy không rõ ràng lắm.”

Mọi người ngẩn ra.

Ngao Thiểu Dương chần chờ một chút, cẩn thận hỏi: “Hắn thật biết chúng ta lão tổ?”

Ngao Bắc Hành nhướng mày, vẻ mặt nghiêm nghị: “Tốt lắm, này Long công tử sự tình, các ngươi sau này không nên lại hỏi thăm, cũng không cần qua nữa hỏi chuyện này, nghe rõ ràng sao? !” Ngao Bắc Hành nói xong lời cuối cùng, thanh âm tăng thêm, một cổ Túc Sát Chi Ý không khỏi khuếch tán ra.

Đại điện mọi người trong lòng rùng mình.

“Vâng, tộc trưởng!” Mọi người vội vàng cung kính xác nhận.

Ngao Bắc Hành lúc này mới gật đầu, sau đó quay đầu tới đây, đối với Ngao Thiểu Dương nói: “Dương nhi, còn có nửa năm, Tổ Long Điện liền muốn mở ra, mấy ngày nay, ngươi tốt hơn tốt chuẩn bị một chút, tranh thủ nhận được tiến vào Tổ Long Điện danh sách.”

Ngao Thiểu Dương cung kính nói: “Thỉnh phụ thân yên tâm, hài nhi nhất định có thể nhận được tiến vào Tổ Long Điện danh sách.”

Ngao Bắc Hành hài lòng gật đầu, đối với đứa con trai này, hắn hay là rất có lòng tin, hắn nói: “Thực lực của ngươi, ta tự nhiên có lòng tin, chẳng qua là Hắc Long nhất tộc Ngao Lữ, Thanh Long nhất tộc Ngao Thang, Cự Long nhất tộc Ngao Dật mấy người, ngươi phải chú ý hạ xuống, lần này ngươi nếu có thể tranh thủ tiến vào Tổ Long Điện, bị Tổ Long hải tẩy lễ, đối với ngươi sau này đột phá đến Tiên Đế hậu kỳ đỉnh phong rất có trợ giúp.”

“Hơn nữa, lần sau Thiên Đình vạn năm thiên tài cuộc chiến qua nữa mười mấy năm tựu cử hành, phụ thân hi vọng ngươi có thể ở Thiên Đình thiên tài cuộc chiến bên trong đoạt được đệ nhất.”

Thiên Đình vạn năm lần thứ nhất thiên tài cuộc chiến, Long Giới, Thần Giới, Phật Giới Yêu Giới các loại cường đại thế giới một chút cường đại chủng tộc cũng có thể phái đệ tử tham gia.

“Vâng, phụ thân!” Ngao Thiểu Dương đáp.

Long Kình Thiên ở Kim Long Thành đánh chết Kim Long nhất tộc hạch tâm đệ tử, mà Kim Long tộc trưởng Ngao Bắc Hành còn hướng Long Kình Thiên nói xin lỗi, mặc dù Kim Long nhất tộc cố gắng giấu diếm chuyện này, nhưng là hay là rất nhanh liền truyền khắp Long Giới các tộc.

Chết một người Kim Long hạch tâm đệ tử, thậm chí là Kim Long trưởng lão, cũng không có gì nhưng là Kim Long tộc trưởng Ngao Bắc Hành hướng một người tên là Long công tử thanh niên nói xin lỗi, đây chính là chấn động các tộc chuyện tình rồi.

Hắc Long nhất tộc đại điện.

Ngao Bất Bại nghe Hắc Long nhất tộc thái thượng trưởng lão bẩm báo, lâm vào trầm tư: “Long công tử? !”

“Tộc trưởng này Long công tử thực lực siêu cường, nghe nói chỉ là Tiên Quân hậu kỳ đỉnh phong là có thể lực chiến Kim Long thái thượng trưởng lão Ngao Cảnh cùng Ngao Viên!” Hắc Long thái thượng trưởng lão Ngao Đống nói: “Còn có, ban đầu Vạn Hải Long Môn trưởng lão nói, Vạn Hải Long Môn lão tổ mang về tới tóc đen người trẻ tuổi là Tiên Quân hậu kỳ, sẽ không phải là này Long công tử?”

Ngao Bất Bại nhướng mày, tiếp tục trầm tư.

“Tộc trưởng Ngao Đống thái thượng trưởng lão đoán cũng không phải là không có đạo lý, Ngao Cổ, Ngao Quang, còn có Vạn Hải Long Môn chưởng môn Ngao Cao chín người nói không chừng chính là chỗ này Long công tử giết chết!” Hắc Long nhất tộc một vị khác thái thượng trưởng lão Ngao Thịnh nói, tiện đà đầu óc chợt lóe, bật thốt lên nói: “Ban đầu chúng ta đoán hung thủ hẳn là bố trí cái gì Lôi hệ đại trận cho nên Ngao Cổ chín người mới không có cơ hội chạy trốn, chẳng lẽ là Kim Long nhất tộc Hắc Lôi Cuồng Long Đại Trận? !”

“Hắc Lôi Cuồng Long Đại Trận!” Hắc Long nhất tộc mọi người thất kinh.

“Nhưng là, Hắc Lôi Cuồng Long Đại Trận, đúng Kim Long lão tổ bí kỹ, hơn nữa cả Kim Long nhất tộc chỉ có Kim Long lão tổ sẽ.” Ngao Đống nói.

“Ngoại giới cũng không có lời đồn đãi Kim Long lão tổ có thân truyền đệ tử, nhưng là cũng không có nghĩa là không có, ta đoán này Long công tử, hẳn là Kim Long lão tổ thu thân truyền đệ tử, ngay cả Kim Long nhất tộc tộc trưởng Ngao Bắc Hành đám người cũng không biết nếu này Long công tử đúng Kim Long lão tổ thu thân truyền đệ tử, như vậy sẽ bố trí Hắc Lôi Cuồng Long Đại Trận cũng là không kỳ quái.” Ngao Thịnh nói.

Mọi người không khỏi ngẩn ra.

“Hơn nữa, điều này cũng làm cho giải thích Kim Long nhất tộc tộc trưởng Ngao Bắc Hành vì sao hướng này Long công tử nói xin lỗi, cũng trị tội trưởng lão Ngao Nhã đám người, Ngao Bắc Hành nhất định là nhận lấy Kim Long lão tổ ra lệnh.” Ngao Thịnh tiếp tục nói.

Mọi người hai mặt nhìn nhau, không thể không nói, Ngao Thịnh đoán rất có đạo lý.

Ngao Bất Bại gật đầu, hiển nhiên, hắn cũng tin này tóc đen người trẻ tuổi Long công tử hẳn là Kim Long lão tổ thân truyền đệ tử.

“Không nghĩ tới Kim Long lão tổ thế nhưng thu thân truyền đệ tử, còn có tiểu tử này thiên phú không khỏi quá kinh khủng, Tiên Quân hậu kỳ đỉnh phong thế nhưng năng lực chiến hai vị Tiên Đế trung kỳ đỉnh phong cường giả!” Hắc Long một vị thái thượng trưởng lão đột nhiên nói.

Đại điện một mảnh tĩnh mịch.

“Tộc trưởng, nếu này Long công tử thật đúng là Kim Long lão tổ thân truyền đệ tử, kia Ngao Cổ, Ngao Quang đám người chết đi, chúng ta?” Sau khi, Ngao Đống cẩn thận hỏi.

Ngao Bất Bại trầm ngâm nói: “Ngao Cổ, Ngao Quang chuyện, trước không cần dò xét.

” hắn quay đầu tới đây, đối với điện hạ phía trước một người trẻ tuổi nói: “Lữ nhi, nửa năm sau, mướn Long điện mở ra, ngươi muốn tranh đoạt đến tiến vào Tổ Long Điện danh sách.”

“Thỉnh phụ thân yên tâm.” Ngao Lữ cung kính nói.

“Còn có, nửa năm sau Tổ Long Điện mở ra, kia Long công tử hẳn là cũng sẽ tham gia, đến lúc đó ngươi thử dò xét một chút người này thực lực.” Ngao Bất Bại nói.

“Vâng, phụ thân!”

Sau khi, Ngao Bất Bại vẫy lui mọi người, phi thân chợt lóe, đi tới một cái thần bí không gian, đi tới nơi này thần bí không gian sau, một cái thân hình cao lớn, người mặc Hắc Long Chiến Giáp, hai mắt đen nhánh như đêm lão giả xuất hiện ở Ngao Bắc Hành trước mặt.

“Lão tổ!” Lão giả xuất hiện, Ngao Bất Bại vội vàng cung kính nói.

Lão giả này chính là Hắc Long nhất tộc lão tổ Ngao Ám.

“Nói đi, chuyện gì?” Ngao Ám hỏi, thanh âm khàn khàn, nhưng có một loại khiếp người ma lực.

“Vâng, lão tổ.” Ngao Bất Bại đáp, tiện đà đem Long Kình Thiên chuyện nói một lần.

Ngao Ám hai mắt lóe lên không dứt: “Tiên Quân hậu kỳ đỉnh phong, lực chiến hai đại Tiên Đế trung kỳ đỉnh phong, hơn nữa còn chiếm thượng phong! Không nghĩ tới Ngao Nhất này lão tổ hỏa thế nhưng tìm một cái thiên phú như thế nghịch thiên đệ tử.” Ngay cả trong lòng hắn cũng khiếp sợ không thôi, hắn tự Hỗn Độn ra đời, còn là lần đầu tiên nghe thấy có người thiên phú nghịch thiên đến loại tình trạng này!

“Lão tổ, kia Minh Hà Thiên Tôn ý tứ , chúng ta?” Ngao Bất Bại cẩn thận hỏi.

Ngao Ám hừ lạnh một tiếng, cười nói: “Minh Hà lão quỷ kia nghĩ cho chúng ta xuất thủ, giết chết Ngao Nhất, cho phép sau khi chuyện thành công cho chúng ta một kiện Hỗn Độn chí bảo, Hỗn Độn chí bảo? Hắc hắc, thật đúng là mê người a, đáng tiếc, hắn thật đúng là làm như ta Ngao Ám là người ngu, loại này không khẩu bạch thoại, ai không biết nói.”

Ngao Bất Bại nói: “Kim Long lão tổ người bị thương nặng, chúng ta muốn giết hắn!”

Ngao Ám khoát tay áo, nói: “Ngao Nhất không phải dễ dàng như vậy giết, cho dù hắn người bị thương nặng, cũng không phải là ngươi có thể đối phó được.”

“Kim Long lão tổ thật lợi hại như thế? !” Ngao Bất Bại có chút không tin, dù sao, hắn cũng là Tiên Đế hậu kỳ đỉnh phong cường giả, Kim Long lão tổ nếu không có bị thương, hắn tự nhiên không phải Kim Long lão tổ đối thủ, nhưng là hiện tại trọng thương trong người, hắn chẳng lẽ còn không đối phó được?

Ngao Ám nhìn một chút Ngao Bất Bại, cười lạnh nói: “Minh Hà lão quỷ kia cũng giết không chết Ngao Nhất, ngươi có thể giết được chết?”

Ngao Bất Bại trầm mặc.

“Tốt lắm, ngươi lui ra đi.” Ngao Ám vung tay lên, thân hình chợt lóe, biến mất tại nguyên chỗ.

“Cung tiễn lão tổ.” Ngao Bất Bại cung kính nói, tiện đà thối lui khỏi thần bí không gian.

Chương 550: Chúc Long
Hắc Long nhất tộc tộc trưởng Ngao Bất Bại thối lui khỏi thần bí không gian sau, một đường phi hành, ra khỏi Hắc Long Sơn, đi tới một chỗ rừng rậm.

Ngao Bất Bại đi tới rừng rậm sau đó, rừng rậm chấn động, xuất hiện một cái toàn thân bao phủ ở bên trong hắc vụ Hắc y nhân.

Hai người bố trí cấm chế, ngăn cách ngoại giới, bí mật nói chuyện với nhau rồi hồi lâu, sau một hồi, Hắc y nhân rời đi, Ngao Bất Bại lúc này mới chạy về Hắc Long Sơn.

Kim Long Sơn, Kim Long tiên quốc bên trong.

Long Kình Thiên thấy đại đệ tử, Kim Long lão tổ Ngao Nhất sau đó, liền cùng Bàn Tiểu Nhị, Hứa Vũ Quân đám người tạm thời lưu tại Kim Long nhất tộc.

Một ngày kia, Long Kình Thiên từ Phật Long Kim Đỉnh bên trong tu luyện ra tới, đang tự phi hành, đột nhiên nghe được phía trước mấy tên Kim Long đệ tử nghị luận.

“Các ngươi nói, lần này Tổ Long Điện mở ra, người nào sẽ đoạt được đệ nhất?”

“Hẳn là chúng ta thiếu tộc trường, thiếu tộc trường đã đem chúng ta Kim Long nhất tộc cao nhất bí điển Kim Long thân tu luyện tới tầng cao nhất, Thanh Long nhất tộc, Hắc Long nhất tộc, Cự Long nhất tộc, Bạch Long nhất tộc mấy vị thiếu tộc trường khẳng định không phải chúng ta thiếu tộc trường đối thủ!”

“Này nhưng không nhất định, ta nghe nói Hắc Long nhất tộc thiếu tộc trường Ngao Lữ thực lực cũng cực mạnh, từng đánh bại Hắc Long nhất tộc Tiên Đế hậu kỳ thái thượng trưởng lão!”

“Còn có Thanh Long nhất tộc thiếu tộc trường Ngao Thang thực lực cũng không yếu, ngay cả Thanh Long nhất tộc không ai có thể tu luyện thành công Thanh Long chi con ngươi cũng tu luyện thành công!”

Này mấy tên Kim Long đệ tử nghị luận, đi xa.

Long Kình Thiên nghe được trong lòng vừa động, Tổ Long Điện!

Tổ Long Điện, hắn biết, Tổ Long Điện bên trong có một chuyện trọng bảo, Tổ Long Hải! Tổ Long Hải là là một việc ra đời cho Hỗn Độn mới sinh lúc một loại Hỗn Độn chí bảo biến thành, Long Tộc chi tổ, cũng chính là thiên địa trong lúc nhánh thứ nhất Long chính là từ Tổ Long Hải ra đời.

Tổ Long Hải cái này Hỗn Độn chí bảo hàm chứa trong thiên địa thần bí khó lường một loại Hỗn Độn lực lượng, Long Tộc đệ tử nếu như có thể tiến vào trong đó tiếp nhận Tổ Long Hải tẩy lễ, là có thể kích thích thể ác Neyron mạch bên trong ẩn núp Long Hồn lực lượng, khiến cho thiên phú lần nữa tiến hóa.

Dĩ nhiên, chỗ tốt xa không chỉ chừng này, cho dù không phải Long Tộc đệ tử tiến vào trong đó, tiếp nhận Tổ Long Hải tẩy lễ, cũng có thể kích thích thể ác bên trong giữ tại lực lượng, cảnh giới, bản thân thực lực cũng có thể nhận được thật lớn tăng lên.

Bất quá, theo Long Kình Thiên biết, này Tổ Long Điện, từ Long Giới ra đời đến bây giờ, tổng cộng mới mở ra hai lần, không nghĩ tới bây giờ lần thứ ba sẽ phải mở ra.

Long Kình Thiên đang tự nghĩ tới, đột nhiên phía trước bay tới rồi hai người, chính là Kim Long Hình Điện thái thượng trưởng lão Ngao Cảnh còn có truyền công thái thượng trưởng lão Ngao Viên.

Hai người nhìn thấy Long Kình Thiên, không khỏi ngẩn ra, hiển nhiên không nghĩ tới gặp được Long Kình Thiên, tự nhiên, lần nữa nhìn thấy Long Kình Thiên, Ngao Cảnh, Ngao Viên hai người sắc mặt không phải tốt như vậy nhìn.

Ngao Viên kéo kéo Viên Cảnh ống tay áo, tiện đà đi tới Long Kình Thiên trước mặt, mạnh chen chúc nụ cười, gọi nói: “Long công tử.”

Viên Cảnh cũng chỉ có thể theo gọi một tiếng, vẻ mặt không tình nguyện.

Long Kình Thiên nhìn hai người một cái, gật đầu, vẻ mặt đạm mạc, phi thân rời đi.

Nhìn Long Kình Thiên rời đi bóng lưng, Ngao Cảnh hai mắt âm lãnh, Ngao Viên thấy thế, thán một tiếng, nói: “Long Giới các tộc hiện tại cũng ở nghị luận, tin đồn, nói tiểu tử này là chúng ta Kim Long lão tổ thân truyền đệ tử, Ngao Viên huynh, ta xem ngươi hay là?”

Ngao Cảnh ánh mắt lóe lên, thanh âm trầm thấp: “Chúng ta đi thôi.” Nói xong, xoay người bay khỏi đi, Ngao Viên lắc đầu, phi thân đi theo sau đó.

Long Kình Thiên sau khi rời đi, đi tới Kim Long nhất tộc cấm địa, cũng chính là đại đệ tử, Kim Long lão tổ Ngao Nhất chỗ tu luyện.

Long Kình Thiên đến sau đó, trước người không gian chấn động, một người xuất hiện, chính là Ngao Nhất.

“Bái kiến sư tôn!” Ngao Nhất cung kính bái nói.

“Đứng lên đi.” Long Kình Thiên để cho kia, tiện đà cười một tiếng: “Thương thế tốt lắm?”

Ngao Nhất trên mặt cười một tiếng: “Làm phiền sư tôn Hỗn Độn Tiên Thiên Ngũ Lôi Quả, nếu không đệ tử thương thế còn chẳng biết lúc nào mới có thể khỏi hẳn.”

Long Kình Thiên thấy này đại đệ tử thương thế khỏi hẳn, trong lòng tất cả cũng thật cao hứng, thay vì trò cười rồi một hồi, sau khi, mở miệng nói: “Ta nghe Kim Long một chút đệ tử nói, Tổ Long Điện sẽ phải lần thứ ba mở ra.”

Ngao Nhất lăng lăng tiện đà nói: “Đệ tử gần đây cũng đang bế quan, cho nên cũng không biết chuyện này. Nhưng ngay sau đó nghe sáng tỏ Long Kình Thiên nói tự động, bật thốt lên nói: “Sư tôn muốn vào Tổ Long Điện?”

Long Kình Thiên gật đầu.

Ngao Nhất nói: “Sư tôn muốn vào Tổ Long Điện, đệ tử hiện tại liền an bài.” Nói xong, liền lập tức lấy ra ngọc phù, truyền lệnh cho Kim Long nhất tộc tộc trưởng Ngao Bắc Hành, sau khi, Ngao Nhất nói: “Sư tôn, đệ tử đã phân phó Ngao Bắc Hành rồi, đến lúc đó hắn sẽ mang sư tôn hướng đến Tổ Long Điện.”

Long Kình Thiên gật đầu, nói: “Chúc Long lão nhân kia không có ở đây?”

Chúc Long, chính là từ Tổ Long Hải ra đời thiên địa trong lúc nhánh thứ nhất Long, cũng là Long Tộc tất cả chủng tộc lão tổ, Long Giới người mạnh nhất, Long Kình Thiên năm đó cùng Chúc Long đúng bạn tốt.

Ngao Nhất ngẩn ra, tiện đà nói: “Đúng vậy, sư tôn, Chúc Long lão tổ đi Phật Giới tìm Phật Giới Phật tổ, chẳng qua là không rõ ràng lắm chuyện gì.” Nói đến đây, hắn cười nói: “Năm đó, Chúc Long lão tổ cũng lấy thành sư tôn chứng đạo thất bại, đã vẫn lạc rồi, nếu như biết sư tôn còn sống, Chúc Long lão tổ khẳng định thật cao hứng.”

Long Kình Thiên gật đầu cười cười.

Sau khi, Long Kình Thiên phi thân rời đi, trở về Diễn Long Điện.

Trở lại Diễn Long Điện, Hứa Vũ Quân, Mộ Dung Thiến, Cửu Vĩ Thiên Miêu đám người cũng đều đã từ trong khi tu luyện đi ra ngoài, mấy tháng này, Hứa Vũ Quân, Mộ Dung Thiến đám người luyện hóa rồi Long Kình Thiên cho Huyết Long Châu còn có cực phẩm Hỗn Độn Bát Hoang Vạn Thừa Đan, thực lực cũng đột nhiên tăng mạnh, cùng vừa tới Kim Long nhất tộc lúc so sánh với, không biết tăng lên gấp bao nhiêu lần.

Hứa Vũ Quân đã đạt đến Cửu Thiên Huyền Tiên hậu kỳ đỉnh phong, chỉ kém nửa bước là có thể tấn chức Tiên Quân, Hứa Vũ Quân chính là Hồng Mông Đại Đạo Thể, thiên phú tự nhiên không cần phải nói, so với Long Kình Thiên, cũng không còn kém bao nhiêu.

Mà Mộ Dung Thiến đám người tất cả cũng đột phá đến Cửu Thiên Huyền Tiên, đạt đến Cửu Thiên Huyền Tiên sơ kỳ.

Về phần Hoắc Cương, Thành Tiêu hai người thực lực tất cả cũng tăng lên không ít.

“Kình Thiên!”

“Sư tôn ( lão Đại )!”

Hứa Vũ Quân, Mộ Dung Thiến đám người nhìn thấy Long Kình Thiên, nụ cười vui mừng, tiến lên phía trước nói.

Long Kình Thiên quét mắt mọi người một cái, gật đầu cười một tiếng: “Mới vừa rồi đều ở hàn huyên những thứ gì?”

Cửu Vĩ Thiên Miêu cười nói: “Chúng ta đang nói lão Đại thân phận, hiện ở bên ngoài đều ở nghị luận, nói lão đại là Kim Long lão tổ thân truyền đệ tử.” Cửu Vĩ Thiên Miêu nói xong, cùng mọi người toàn bộ nhìn Long Kình Thiên, đặc biệt là Hứa Vũ Quân, Mộ Dung Thiến hai nàng, đôi mắt đẹp thẳng ngó chừng Long Kình Thiên không hề chớp mắt.

Long Kình Thiên không khỏi cười cười: “Các ngươi nói là chính là ah.”

Kim Long lão tổ thân truyền đệ tử? Hắn cùng với Bàn Tiểu Nhị liếc nhau một cái, Bàn Tiểu Nhị bất đắc dĩ cười khổ.

“Wase, lão Đại, không nghĩ tới ngươi thật sự là Kim Long lão tổ thân truyền đệ tử!” Long Kình Thiên nói vừa rơi xuống, Cửu Vĩ Thiên Miêu liền tiếp lời, vẻ mặt khoa trương nói: “Sau này có Kim Long lão tổ bao phủ, vậy chúng ta ở Long Giới khởi không phải có thể đi ngang rồi? !”

Long Kình Thiên cũng không có thừa nhận mình là, nhưng là Cửu Vĩ Thiên Miêu nhưng lầm tưởng Long Kình Thiên thừa nhận.

Long Kình Thiên nghe vậy, không khỏi trêu ghẹo cười nói: “Ngươi sau này không những được đi ngang, còn có thể nằm đi, chém xéo đi, chạy đến đi, Long Giới ai cũng không dám chọc giận ngươi Miêu đại gia.”

Mọi người ha hả cười một tiếng.

Cửu Vĩ Thiên Miêu tất cả cũng nhếch miệng nở nụ cười.

Vài ngày sau, Kim Long nhất tộc tộc trưởng Ngao Bắc Hành tự mình tới đây thỉnh Long Kình Thiên đến Kim Long đại điện, cùng nhau đi tới Tổ Long Điện, vốn là, cho dù Long Kình Thiên đúng Kim Long lão tổ thân truyền đệ tử, Ngao Bắc Hành cũng không cần như thế, chẳng qua là Kim Long lão tổ đặc biệt dặn dò đi qua, Ngao Bắc Hành không dám chậm trễ.

Ở Kim Long đại điện chờ Kim Long chúng thái thượng trưởng lão nhìn thấy bọn họ tộc trưởng mang theo Long Kình Thiên đến đây, sắc mặt không khỏi muôn màu muôn vẻ.

Ngao Bắc Hành quét nhìn mọi người, nhìn ra mọi người trong lòng ý nghĩ, nói: “Long công tử đợi lát nữa cùng chúng ta cùng nhau hướng đến Tổ Long Điện.”

“Tộc trưởng, này, sợ rằng có chút không ổn đâu?” Lúc này, Kim Long Hình Điện thái thượng trưởng lão Ngao Cảnh tiến lên nói.

From → Uncategorized

Để lại phản hồi

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: